NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA MÍT ĐẶC VÀ CÁC BẠN - Trang 128

Mít Đặc thô lỗ đáp:

- Cô đừng có làm bộ làm tịch nữa, nếu không tôi sẽ ra lệnh Thuốc Nước

không vẽ cho cô nữa đâu.

Cô ta quay về phía họa sĩ:

- A! Cậu ấy có thể ra lệnh cho cậu được à?

- Ừ, cậu ấy thì gì mà chẳng làm được.- Thuốc Nước trả lời, chú đang mải

mê vẽ nên cũng chẳng nghe rõ Mít Đặc đã nói cái gì.

Mít Đặc nói tiếp:

- Đấy nhé, ở đây ai cũng phải phục tùng tôi, vì tôi là chỉ huy.

Thấy chú có quyền lực trong đám các bạn, cô muốn làm lành với chú:

- Có phải cậu đã sáng chế ra quả cầu phải không?

- Cô còn muốn ai vào đó nữa!

- A! Tôi sẽ làm thơ tặng cậu.

- Thơ thẩn mà làm gì!

Cô nói với một giọng êm êm như hát:

- Cậu đừng nói thế! Cậu chưa nghe thơ tôi bao giờ đấy nhỉ, cậu có muốn

tôi đọc thơ cho cậu nghe không?

Chú trả lời, ra vẻ đồng ý:

- Được, cô đọc đi.

- Đây là bài thơ tôi vừa mới sáng tác xong, nhan đề là