NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA MÍT ĐẶC VÀ CÁC BẠN - Trang 22

Biết Tuốt nhảy qua con cá chuối.

Biết Tuốt la lên:

- À, cậu trông thấy mình nhảy qua con cá chuối bao giờ thế?

Mít Đặc giải thích:

- Để cho nó vần vò thành thơ mà lị.

- Để cho nó vần à? Thế muốn cho nó vần thì cậu cứ bịa ra những điều sai

sự thật hay sao? – Biết Tuốt tức giận.

- Đúng thế đấy! Điều gì đã có thật thì mình chẳng cần bịa đặt ra nữa. –

Mít Đặc đáp.

- Nếu cậu còn làm như vậy nữa thì cậu sẽ biết tay mình! – Biết Tuốt đe

doạ – Bây giờ thử xem cậu viết về các cậu khác ra sao nào?

- Các cậu nghe này, đây là thơ tặng cậu Nhanh Nhảu:

Nhanh Nhảu đói, thật tội

Nuốt chửng bàn là nguội.

Nhanh Nhảu hét:

- Nó nói dối đấy! Mình có bao giờ nuốt cái bàn là nguội đâu.

- Cậu đừng giận, muốn cho nó vần, mình mới nói cái bàn là nguội. – Mít

Đặc trả lời.

Nhưng Nhanh Nhảu càng hét dữ hơn:

- Mình không bao giờ nuốt chửng cái bàn là nguội, nóng nào cả!