NHỮNG CUỘC PHIÊU LƯU CỦA MÍT ĐẶC VÀ CÁC BẠN - Trang 88

- Con gái chúng tôi cũng nhiều người lái được ô-tô đấy bạn ạ. – Bạch

tuyết nói.

- Các cô cũng có ô-tô à?

- Phải, nhưng mà nó không chạy được nữa. Chúng tôi đã cố sửa chữa

nhiều lần nhưng không có kết quả. Cậu có thể giúp chúng tôi được không?

- Được lắm! Tôi cũng khá thạo món máy móc. Lúc nào Bu loong và

Đinh vít ra khỏi bệnh viện, tôi sẽ giải thích cho họ làm. – Mít Đặc trả lời.

Bạch tuyết vỗ tay reo:

- Thế thì tuyệt lắm!

Mít Đặc ngừng nói. Chú vừa trông thấy ở giữa phố có một vật lạ mà chú

chưa từng nhìn thấy bao giờ: những quả bóng xanh to như những cái nhà
hai tầng và còn to hơn nữa kia.

- Bóng gì mà kỳ lạ quá! – Mít Đặc ngạc nhiên.

Các cô tí hon cười phá lên.

- Những quả dưa hấu đấy. Cậu chưa bao giờ trông thấy quả dưa hấu à?

Mít Đặc thú nhận:

- Chưa. Ở chỗ tôi không có dưa hấu. Thế dưa hấu dùng để làm gì?

Bạch tuyết mỉm cười chế giễu:

- Con trai mà không biết dưa hấu dùng làm gì à? Có lẽ cậu cũng không

biết táo và lê dùng làm gì chắc?

- Để ăn à? – Mít Đặc ngạc nhiên. – Vô lý, to thế cơ mà! Dễ chừng một

năm ăn không hết một quả?