NHỮNG QUÂN BÀI TRÊN MẶT BÀN - Trang 235

- Cổ và lưng anh ấy đẹp thật cơ - Rhoda thở dài - đỏ rực và cuồn cuộn

cơ bắp.

- Này em ơi, việc gì mà phải ủy mị sướt mướt thế.

- Cậu có mến anh ấy không, Anne?

- Có, rất thích.

- Chúng mình phải tỏ ra bình thản và đoan trang mới được, tớ nghĩ anh

ấy cũng hơi thích tớ, không thích bằng cậu đâu, chỉ hơi hơi thôi.

- Ồ, anh ấy thích cậu thật đấy - Anne bảo.

Trong giọng cô gái có dấu hiệu khác thường như Rhoda không nhận

thấy.

- Anh ấy lúc nào đến nhỉ? - Cô hỏi.

- Mười hai giờ - Anne đáp. Cô im lặng một lát rồi bảo. Bây giờ mới có

mười rưỡi. Chúng mình ra sông đi.

- Nhưng có phải... có phải... Despard nói là anh ấy sẽ đến vào khoảng

mười một giờ không?

- Tại sao bọn mình phải đợi anh ta? Ta sẽ bảo bà Astwell là ta đi đâu

thì anh ấy sẽ đi theo cơ mà.

- Đúng là, như mẹ đã dặn, không được hạ mình - Rhoda cười to - Nào,

thì đi vậy.

Cô đi ra cửa rồi qua vườn, Anne đi theo sau.

° ° °