quá nhiều người và sự việc, từ lâu đã chẳng thể quay lại như xưa nữa,
không phải thế sao?
“Từng có người nói với tôi, nhiều lúc hận là vì yêu. Đàm Tĩnh, cô yêu
tôi không? Cô có từng yêu tôi không?”
Đàm Tĩnh không biết nên nói gì, đối với cô, chữ “yêu” đã trở nên quá
đỗi xa lạ và xa xỉ. Một người phải vật lộn với số mệnh có tư cách gì trông
chờ vào tình yêu?
Cô trầm mặc quá lâu khiến Nhiếp Vũ Thịnh càng khó chịu, anh cảm
thấy mình lại tự chuốc nhục vào thân. Đủ rồi, tại sao anh lại hôn người phụ
nữ này? Tại sao anh lại là bác sĩ điều trị chính cho con trai cô ta? Thật nực
cười!
“Xuống xe.”
Cô hốt hoảng nhìn anh, thấy nét mặt anh vẫn bình lặng như nước,
nhưng ngón tay nắm vô lăng đã trắng bệch. Anh lặp lại: “Xuống xe.”
Đàm Tĩnh xuống xe, nhìn anh lái xe ra khỏi bãi, chiếc xe rất nhanh lao
vút đi, nhưng trước khi đến cửa ra, lại đột ngột phanh “két” một tiếng. Giữa
đêm, tiếng bánh xe ma sát với nền đất vô cùng chói tai khiến anh bảo vệ
đang ngủ gật sực tỉnh giấc, nhìn thấy người trong xe, anh ta liền mở cửa
chào: “Bác sĩ Nhiếp lại tăng ca đấy à?” Vừa nói anh ta vừa kéo thanh chắn
lên. Thế nhưng Nhiếp Vũ Thịnh trước nay luôn lịch sự với mọi người lại
không hề nói nửa lời cảm ơn, khi thanh chắn được kéo lên hẳn, chiếc xe
liền lao đi như tên bắn, biến mất trong màn đêm.
Anh bảo vệ gãi gãi đầu, định nằm xuống ngủ tiếp thì thấy trong bãi đỗ
có một người đứng bất động. Dưới ánh sáng lờ mờ, anh bảo vệ chỉ nhìn ra
đó là phụ nữ, vì hình như người đó mặc váy. Chắc là một bác sĩ tăng ca…
Anh bảo vệ ngáp dài một cái, tối nay quả là quá nhiều ca cấp cứu.
Đàm Tĩnh đứng ở đó một lúc, khi Nhiếp Vũ Thịnh lái xe đi, anh không
hề nhìn cô lấy một cái, nên cô vô cùng lo lắng. Thật ra bấy nhiêu năm rồi