NỢ EM MỘT ĐỜI HẠNH PHÚC - Trang 476

Qua cánh cửa, nghe giọng Nhiếp Vũ Thịnh cũng khá giống Nhiếp Đông

Viễn. Bước vào phòng, Phác Ngọc Thành mới phát hiện ra Nhiếp Vũ Thịnh
đang hút thuốc, nên giọng bị khàn nhiều. Ông chưa từng thấy Nhiếp Vũ
Thịnh hút thuốc, Nhiếp Vũ Thịnh vừa thấy ông bước vào cũng dập ngay
thuốc đi. Giấy ủy quyền đã được phía Hồng Kông fax đến, Nhiếp Đông
Viễn ủy quyển cho con trai thay mặt mình giải quyết mọi chuyện ở công ty,
đồng thời toàn quyền xử lý tài sản cá nhân của mình. Chắc ông Nhiếp cũng
biết sắp đến hạn trả tiền hàng. Nhiếp Vũ Thịnh cần phải kiểm đủ tiền ngay
lập tức.

Bây giờ giấy ủy quyền đã nằm trên bàn làm việc sáng bóng bằng gỗ đàn

vàng Hải Nam, chữ ký của Nhiếp Đông Viễn như rồng bay phượng múa, ba
chữ quen thuộc ấy đã dính chặt lấy ánh mắt Phác Ngọc Thành.

Nhiếp Vũ Thịnh tắt thuốc, đứng dậy mở cửa sổ cho thông gió, rồi cất

tiếng: “Chú Phác, mời ngồi.”

Anh biết Phác Ngọc Thành không hút thuốc nên mở cả hai cánh cửa sổ

ra, lại bật hệ thống thông gió trong phòng lên mức cao nhất, nên lúc đó chỉ
nghe tiếng quạt gió kêu ro ro, gió thổi mạnh khiến tập giấy trên bàn bay loạt
xoạt. Nhiếp Vũ Thịnh tiện tay lấy chặn giấy lên trên rồi hỏi: “Tổng giám
đốc Phác, về chuyện tiền nong, chú có ý kiến gì không?”

Phác Ngọc Thành nói: “Không có cách nào hay cả, nhưng nếu công ty

cần, tôi có thể đem tất cả số cổ phần đứng tên mình ra để thế chấp ngân
hàng.”

Nhiếp Vũ Thịnh lắc đầu: “Đang thời điểm căng thẳng này, chưa chắc

ngân hàng chịu cho vay đâu.”

Phác Ngọc Thành nói: “Không thử sao biết được? Tôi đi hẹn gặp giám

đốc chi nhánh ngân hàng vào ngày mai rồi, công ty ta hợp tác làm ăn với họ
bao nhiêu năm qua, về lý về tình họ đều nên giúp chúng ta một tay mới
phải.”