NỖI ĐAU CỦA ĐOM ĐÓM - Trang 183

ngất xỉu.

- Kìa mẹ ơi? – Hà Linh Tử kêu lên, cô cũng không biết nói gì nữa.

- Cậu không hiểu tôi nói gì à? – Bà sẵng giọng, gay gắt.

Đâu phải tính tình kỳ quái? Làm nhục rất vô lý thì có!

Yamashita buông tay áo đứng dậy, mở cửa đi ra.

- Anh Yamashita! – Hà Linh Tử chạy theo đến cửa. – Anh chờ đã… –

Nhìn thấy anh do dự rồi gật đầu, cô bèn quay trở vào.

Tiếng hai người đối đáp lọt qua tấm bình phong và cửa gỗ, Yamashita

nghe thấy cả.

- Mẹ chỉ vì con mà thôi, anh ta sẽ khiến con phải đau khổ. – Lời của bà

Watanabe Linh Tử như nước suối lạnh lách qua những kẽ đá.

- Lẽ nào mẹ không nhận ra, con đã tìm được anh ấy, một người rất tốt

giữa đám đông xung quanh con?

- Tốt, nhưng nhu nhược, cảm giác bàn tay anh ta cũng như con người

không đủ cứng cáp! Con cũng giống mẹ, đều là người phải gặp nhiều rắc
rối; đến lúc đó anh ta không cứu nổi con đâu!

- Con sẽ tự lo thân. Năm xưa mẹ gặp rắc rối nào có ai giúp đỡ mẹ?

- Hỗn xược!

Tiếng guốc gỗ lộp cộp vang lên, Hà Linh Tử đã ra đến cửa, nước mắt

đầm đìa.

- Thấy em và mẹ em to tiếng thế này, anh không thể yên tâm. – Nét mặt

Yamashita Tsuneteru hiện rõ vẻ băn khoăn.

Linh Tử im lặng một lát, rồi bỗng lạnh lùng hỏi: “Anh định thế nào?”.

Anh hiểu rằng ý cô là “Có phải anh nhu nhược thật, và định rút lui

không?”.

- Anh sẽ luôn đến thăm bác, cho đến khi bác bằng lòng cho chúng ta

gắn bó với nhau. – Anh nói rắn rỏi.