NỤ HÔN LẠNH LẼO - Trang 170

Trên thực tế, anh hoàn toàn không hề bỏ qua chi tiết mấu chốt đó. Anh đã

chú ý nhưng lại quên không tập trung vào nó, không thể tha thứ được, chính
anh đã nghĩ như thế này:

Dây điện nối với công tắc đó dẫn tới một phích cắm được cắm vào một

trong các ổ điện ở cạnh bên của cơ cấu tự động bên trong…

Một trong các ổ điện.
Anh giải thích cho Archer: “Nhìn động cơ tự động điều khiển then cài đi.

Bên phải.”

“À,” cô ta nói, giọng cũng có phần chán ghét. “Nó có hai ổ điện.”
“Đúng thế.”
“Chúng ta đã thấy nó. Chúng ta đã nhìn thẳng vào nó.” Archer đang lắc

đầu.

Rhyme cau mày. “Hiển nhiên rồi.”
Không có lý do gì để có ổ điện thứ hai trừ phi có thứ gì đó – khả năng là

một cái công tắc khác – được cắm vào nó.

Tất nhiên, với bản dựng trước mặt họ thì điều này đúng. Thế còn cái

thang cuốn liên quan trực tiếp đến vụ tai nạn thì sao? Anh đặt câu hỏi này
với Archer.

Cô ta chỉ ra là Amelia Sachs đã chụp ảnh của chỗ đó, một cách không

chính thức.

“Tốt lắm.” Anh bật chúng lên.
Thom thử lại, “Lincoln? Bữa sáng.”
“Để sau đi.”
“Luôn đi.”
“Gì cũng được. Tôi không quan tâm.” Anh và Archer chăm chú nhìn các

bức ảnh. Nhưng chúng không giải đáp được câu hỏi, các góc đều không
đúng trọng tâm và có quá nhiều máu trong cái hốc nơi thảm kịch đã diễn ra
để có thể nhìn rõ.

“Tôi tự hỏi – một cái công tắc thứ hai,” Rhyme dịu giọng nói.
Archer nói, “Đã xảy ra trục trặc. Và nếu chúng ta may mắn thì nó sẽ được

chế tạo bởi một công ty không phải là Midwest Conveyance. Một công ty có
rất nhiều tài sản.”

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.