NỮ PHÁP Y THIÊN TÀI - Trang 77

Chờ đến khi Tần Khanh chú ý đến anh lần thứ hai, thì đối phương đã

đứng dậy, một tay đút túi quần, tay kia đung đưa theo nhịp bước chân.

Bóng lưng cao lớn đứng quay lưng về phía cô, tiến đến gần nơi ngập tràn

ánh sáng mặt trời.

Tần Khanh hơi nheo mắt thì nhìn thấy bóng dáng Tiêu Tự Trần bỗng

nhiên cúi gập xuống, lúc bật người trở lại đã thấy trong tay là chiếc quần
kaki!

Ánh mặt trời trong suốt như pha lê chiếu vào chiếc bồn tắm lớn, xuyên

qua chiếc rèm dây, cho đến khi ánh sáng truyền đến các khớp tay của anh
cũng đã dịu đi vài phần. Nhưng cũng khiến Tần Khanh trông thấy rõ ràng,
bởi so với ánh đèn giải phẫu trắng đen trong phòng khám nghiệm thì đây đã
quá đủ sáng.

Vẫn là chiếc vòng thẫm màu trên cổ tay trắng muốt, đẹp đẽ khiến người

khác không thể rời mắt.

Tần Khanh nhìn lông mày của anh cau lại thành một đường, ngón cái và

ngón trỏ tay phải cẩn thận từng li từng tí nắm một góc quần, hai ngón tay
bên trái nhanh chóng mò vào túi quần.

Anh cứ yên tĩnh mà hành động, nhưng đôi môi khẽ nhếch đã bán đứng

anh …

Tiêu Tự Trần ngay cả với quần của chính mình cùng ghét bỏ đến cực

điểm …

Tần Khanh thật sự muốn bật cười. Tiêu Tự Trần cuối cùng cũng mò được

vật cần tìm trong túi, sau đó xoay người hướng về bàn ăn. Tần Khanh cố
nín cười, khóe miệng bụm chặt, đôi mắt lặng lẽ quan sát Tiêu Tự Trần.

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.