NƯỚC MẮT ĐỎ - Trang 131

- Văn ơi, tối rồi vào rửa ráy chân tay ăn cơm đã. Gắng cũng không

xong được đâu.

- Vâng, em nghỉ bây giờ đây.

Thu đứng chờ cho Văn mang cuốc vào. Chậu và khăn mặt đã để sẵn ở

máy nước. Thu lại đứng đó. Văn vừa rửa xong, cô giục:

- Vào ăn cơm với tôi, về bây giờ cũng hết cơm rồi. Mà cơm sinh viên

có gì đâu.

Văn có một thoáng ngại ngùng.

- Chị cho em ăn thế này thì em lấy gạo đâu để trả cho chị, - Văn chống

chế.

- Em tính toán sòng phẳng nhỉ. - Thu thân mật hơn. - Có lẽ lớp các em

chi li như vậy phải không?

- Đâu có, đấy là chị khéo kết tội em.

- Hay là cậu sợ phải trả tiền? Tôi cho cậu khất nợ.

- Chị cho khất là mất. Em "bùng".

- Tôi có cách. Nhưng được rồi, tính sau, bây giờ vào ăn cơm đã.

Văn ăn một miếng nộm xuýt xoa kêu cay. Thu vội kêu lên:

- Ấy, khoan, tôi có một chai rượu người ta cho để lâu không dùng đến.

- Em không uống đâu. - Văn xua tay.

- Rượu vang ấy mà.

Thu rót ra hai cốc, cốc nào cũng đầy.