NUÔI ĐỒ NHI ĐẾN TỰ NGƯỢC - Trang 210

A Chiêu theo phản xạ mà im lặng.

Từ khi bái Vệ Cẩn làm sư, cứ lúc Vệ Cẩn bảo hai chữ “không được”,

A Chiêu nhất định sẽ nghe theo.

Vệ Cẩn nói: “Chúng ta tìm đại phu, dù phải dùng đến kỳ dược Thiên

Sơn vi sư cũng sẽ chữa khỏi cho con. Không được nói tới kiếp sau, có báo*
thì kiếp này phải báo.”

*báo trong báo đáp, báo ân.

Vệ Cẩn ôm chặt lấy A Chiêu, ra khỏi khách điếm.

Trong xe, A Chiêu ngồi trong lòng Vệ Cẩn, nãy có cơn gió lạnh thổi

qua, giờ bụng nàng hình như còn đau hơn trước. A Chiêu sợ Vệ Cẩn lo lắng
nên không thể hiện nỗi đau, đành im lặng cố gắng chịu đựng.

Vệ Cẩn nói: “Đau thì đừng nhịn, đừng cắn răng.”

Vệ Cẩn vương tay ra, “Cắn tay vi sư cũng được.”

Ngắm bàn tay gia ra trước mắt, A Chiêu chợt há miệng cắn lấy, nhưng

cũng chỉ cắn khẽ.

Vệ Cẩn nhíu mày.

A Chiêu nhả tay ra.

Vệ Cẩn nói: “Sao không cắn?”

A Chiêu nhìn Vệ Cẩn, khoảng cách giữa hai người quá gần, thậm chí

nàng còn cảm thấy hơi thở của sư phụ. A Chiêu nắm tay tay lại, nói: “A
Chiêu… A Chiêu… có tình cảm nam nữ với sư phụ, A Chiêu thích sư
phụ.”