đông đảo hiền sĩ tụ hội tới đây. Cẩn xuống núi chỉ vì đi lịch lãm, cũng chưa
có ý lưu lại lâu ở một nước nào.”
Chu Mục thở dài nói: “Công tử không màng danh lợi, còn chưa nhập
thế mà đã xuất thế, phần tâm thái này Mục lấy làm kính ngưỡng.”
Vệ Cẩn cười: “Chưa từng nhập thế thì sao có thể xuất thế? Mục công
tử khen trật rồi. Cẩn chẳng qua là người phàm, tự nhiên cũng có tư tâm
riêng.”
A Chiêu gặm hết một trái lê xong lại ăn thêm một trái táo, Tạ Niên
cũng ăn thêm bảy tám trái nho. Dần dần, trên mâm vàng khắc hoa kia chỉ
còn lại một quả lê và vài trái nho.
A Chiêu nhìn nhìn Tạ Kiều, lại ngó ngó Tạ Niên, cuối cùng đưa mắt
về phía trái lê vàng duy nhất.
Tạ Kiểu ăn xong quả táo cũng no đến chín tám phần rồi nhưng thấy A
Chiêu ăn ngon lành như thế nên đã cố ăn thêm một trái lê.
Hiện tại, thấy A Chiêu dán mắt vào trái lê vàng còn lại, Tạ Kiều không
hề nghĩ ngợi liền đoạt lấy nó, sau đó nắm trái lê trong tay, hết sức đắc ý
nhìn A Chiêu.
A Chiêu hơi thất vọng nhưng Tạ Kiều đã lấy được trước, cô bé cũng
không thể nói gì được. Thấy bộ dáng kiêu khích của Tạ Kiều, A Chiêu
nhún nhún vai, nhặt nốt mấy trái nho còn trên đĩa, cười cười nói với Tạ
Niên: “A Niên, cậu có thích ăn nho không?”
Tạ Niên nghiêm trang nói: “Tôi thích ăn lê hơn ăn nho.”
A Chiêu cười nói: “Thật là trùng hợp, tôi cũng thế.”