OẲN TÀ RROẰN - Trang 137

- Vâng, thì biết lỗi.

- Chưa xong: Ông phải chuộc lỗi mới được. Lấp mồm tôi, ông phải

kiếm cái nút.

- Bằng gì nào! Bằng giấy "đỉnh" nhé?

- Không thèm!

- Bằng kim cương nhé?

- Tôi thừa rồi.

- Bằng ngọc thạch nhé?

- Tôi chẳng thiếu!

- Thế biết bằng gì bây giờ?

- Ông không đoán ra à? Ông không nhớ chủ nhật trước, đi chơi Hà

Nội, tôi trỏ cho ông cái ô tô "Fo" mà chê: "Vợ chồng lão phủ xoàng lắm"
đấy à? Ấy, nút mồm đấy.

- Chết chửa? Bà điên rồi sao? Mong những cái ấy, đào đâu ra?

- Đào trong ruột những thằng dân của ông, chứ còn ở đâu nữa! Ông

quên rằng ô tô của bọn các ông chẳng phải chạy bằng ét-xăng, mà chạy
bằng mồ hôi nước mắt dân đen à? Ông ngu lắm, hèn lắm!

- Chả hèn lại thua!

Nói xong, ông toan ôm lấy bà, nhưng lại bị hất ra:

- Gớm chết! ướt như chuột thế' này. Ông có ừ không đã?

- Thì ừ chứ sao?