KINH VÔ LƯỢNG THỌ - ÂM HÁN VIỆT & CHỮ HÁN
529
N
ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!
N
ếu có lỗi, Hòa thượng A-xà-lê dạy răn [thì] không được nói nghịch lại.
Nên coi v
ị Hòa thượng A-xà-lê như Phật.
N
ếu Thầy có sai đổ những đồ bất tịnh [phân, nước tiểu] [thì] không được
kh
ạc nhổ, không được giận bực.
N
ếu đảnh lễ Thầy [lạy Thầy đầu cúi chạm sát đất]: Thầy tọa Thiền [thì]
không nên làm l
ễ, Thầy đi kinh hành [thì] không nên làm lễ; Thầy dùng cơm,
Th
ầy thuyết kinh, Thầy xỉa răng, Thầy tắm giặt, Thầy ngủ-nghỉ, v.v... đều không
nên làm l
ễ. Khi Thầy đóng cửa phòng [thì] không nên làm lễ ngoài cửa. Khi
mu
ốn vào trong cửa phòng làm lễ [thì] nên khảy ngón tay ba lượt, Thầy không
ưng thì nên lui.
Dâng đồ ăn uống cho Thầy [thì] nên bưng hai tay. Khi Thầy dùng xong
[thì] nên t
ừ từ thu dọn đồ vật.
H
ầu Thầy, không được đứng đối diện, không được đứng chỗ cao, không
được đứng quá xa; đứng làm sao để khi Thầy nói nhỏ có thể nghe được, không
làm t
ổn sức lực Thầy.
N
ếu thỉnh-vấn Thầy về nhân-duyên Phật pháp [thì] nên đắp y tề chỉnh, lễ
bái, ch
ắp tay, quỳ thẳng, tác bạch. Thầy nói điều gì nên lắng lòng, nghe kỹ, suy
nghĩ và in sâu vào tạng-thức.
N
ếu khi thỉnh-vấn các việc thông thường trong nhà [thì] không cần phải
đảnh lễ, hồ-quỳ [hồ-quỳ là kiểu quỳ cung kính của Ấn Độ cổ, quỳ một đầu gối chạm
đất, chắp tay hướng về thầy] mà ch
ỉ đứng ngay bên Thầy, cứ thực mà trình bạch.
N
ếu khi Thầy thân-tâm mỏi mệt, dạy lui [thì] nên lui, không được tâm
tình sinh ra s
ự không vui, hiện ra sắc mặt.
N
ếu có phạm giới, v.v... không được che giấu và nên cấp tốc đến nơi Thầy,
c
ầu xin sám-hối. Thầy cho phép sám-hối thì nên tận tình bày tỏ, tinh thành hối
c
ải [sẽ] lại được thanh tịnh.
Th
ầy nói chưa xong [thì] chưa được nói.
Không được đùa ngồi trên tòa ngồi của Thầy, nằm trên giường nằm của
Th
ầy, đội mũ mặc áo của Thầy, v.v...
Th
ầy sai cầm thư của Thầy đem đi đâu [thì] không được tự bóc coi, cũng
không được cho ai coi. Đến nơi đưa thư, họ có hỏi điều gì; [nếu] nên đáp thì cứ
th
ực mà trả lời; hoặc không nên trả lời thì nên từ khước một cách khéo léo. Họ
lưu lại [thì] không nên ở lại và nên nhất tâm nhớ Thầy mong về.