PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH - Trang 554

554

無量壽經 - 漢字

&

越語

N

ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!

như Thích Ca Mâu Ni Phật, trụ thế 80 năm, giảng kinh nói pháp cho chúng ta nghe

49 năm, khi Thế Tôn còn ở đời, tình hình đời sống giống y như chúng ta, còn khổ cực

hơn chúng ta. Mỗi ngày, Phật đi ra bên ngoài khất thực, tối ngủ dưới gốc cây, 3 y mặc
trên thân, tay c

ầm 1 bình bát; đời sống khổ như vậy Phật có thể không cần phải chịu

nhưng Phật bằng lòng nhận chịu đời sống này, làm ra một tấm gương để cho chúng
ta xem. Thay chúng sanh ch

ịu khổ đều là để khiến cho tất cả chúng sanh giác ngộ.

Điều thứ năm là “Cần tu thiện căn cúng dường”: Thiện căn chính là tất

c

ả thiện pháp từ nơi gốc này mà sanh ra. Phật dạy có 03 thiện căn của thế gian

pháp là không tham, không sân, không si;

và “cần tu Giới - Định - Huệ dứt diệt

tham - sân -

si”. “Giới” chính là tâm “Thanh tịnh”, “Định” chính là tâm “Bình

đẳng”, “Huệ” chính là tâm “Giác”. Tâm thanh tịnh có thể phá tham, tâm bình

đẳng có thể phá sân hận, tâm giác ngộ có thể phá ngu si. Xuất thế gian pháp chỉ
có 01 thi

ện căn, Phật dạy Bồ-tát chỉ có 01 thiện căn duy nhất là Tinh-tấn.

Điều thứ sáu là “Bất xả Bồ-tát nghiệp cúng dường”: Không luận chúng ta

làm ngh

ề nghiệp gì, chỉ cần chúng ta lợi dụng cái nghề nghiệp này để phục vụ xã hội,

ph

ục vụ chúng sanh, không phải vì tự tư tự lợi phục vụ cho bản thân; có thể khiến

cho

chúng sanh được thuận lợi và giác ngộ thì sự nghiệp này gọi là “Bồ-tát nghiệp”.

Điều thứ bảy là “Bất ly Bồ-Đề Tâm cúng dường”: Điều thứ bảy này và điều

th

ứ nhất trong cúng dường Pháp là quan trọng nhất. Thể của tâm Bồ-Đề là gì? Thể

c

ủa tâm Bồ-Đề là tâm chân thành với người, với việc, với vật; không dùng tâm hư

v

ọng; phải nói lời thành thật, không tự lừa gạt mình, không lừa gạt người. Dụng

c

ủa tâm Bồ-Đề là gì? Tâm chân thành khởi tác dụng chính là “Thâm tâm” cùng

“Đại Bi tâm”. “Thâm tâm” là tâm thanh tịnh, bình đẳng, giác; là bản thân tự thọ
d

ụng; chính là tâm rất ưa thích mong muốn thiện và đức. “Đại Bi tâm” là tâm đại

t

ừ đại bi; là thọ dụng đối với chúng sanh; đại từ là ban vui, đại bi là cứu khổ.

Chúng sanh thi

ện thì lễ kính, xưng tán và cúng dường họ; còn chúng sanh

ác thì không xưng tán nhưng phải lễ kính và cúng dường họ.

4. Nguyện thứ tư là “Sám hối nghiệp chướng”:
“Nghiệp” là tạo tác, không những làm ác có chướng ngại mà làm thiện

cũng có chướng ngại. Đó là đạo lý gì vậy? Làm ác thì quả báo ở ba đường ác: Địa
ng

ục, Ngạ quỷ, Súc sanh. Làm thiện thì quả báo ở ba đường thiện: Trời, Người, A-

tu-la. Tóm l

ại, dù có làm thiện hay ác thì cũng không thể ra khỏi Tam-giới. Vậy,

chúng ta ph

ải làm thế nào? Phật dạy chúng ta phải tu “Tịnh nghiệp”. Cái gì gọi là

“Tịnh nghiệp”? Đoạn tất cả ác, tu tất cả thiện mà không chấp trước chính là “Tịnh