PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH - Trang 557

KINH VÔ LƯỢNG THỌ - ÂM HÁN VIỆT & CHỮ HÁN

557

N

ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!

mà sát sanh thì v

ẫn là có tội, tương lai phải nhận ác báo. Không thể nói không thọ

gi

ới thì sát sanh không có tội. Quốc gia chế định giết chết người thì nhất định phải xử

t

ử hình; không thể nói vì tôi không hiểu pháp luật nên tôi cầm súng đi giết rất nhiều

người, quốc gia không được phép tử hình tôi. Không hề có đạo lý như vậy!

Sát sanh, tr

ộm cắp, dâm dục, nói dối là Tánh tội; uống rượu là Giá tội. Phật

ch

ế định giới cấm uống rượu là để đề phòng uống rượu say sẽ loạn Tánh rồi phạm

Tánh t

ội.

Sa-Di Lu

ật Nghi nói trên mình mang tiền là phạm đại giới. Vì sao Phật bảo

người xuất gia trên người không nên mang theo tiền? Mang tiền cũng là giá Giới, vì
phòng ng

ừa tâm tham: tiền càng nhiều thì tâm tham càng nặng, càng nhiều thì càng

khó x

ả được; cho nên Phật cấm người xuất gia cầm tiền trong tay. Trên người không

được mang theo tiền, trên tay không được cầm vàng bạc, tiền của, vật báu,… đều là
thu

ộc về giá giới.

Ph

ạm phải Giá tội thì y theo phương pháp sám hối Phật dạy: Bạch chúng,

tuyên b

ố với mọi người ta đã làm ra những việc sai lầm gì, những gì răn dạy của Phật

ta chưa thể tuân thủ; sau này ta không phạm lại nữa.

Ph

ạm phải Tánh tội thì sám hối phải có Sự sám và Lý sám:

S

ự sám: là tu tâm thanh tịnh, là đắc được Định. Định-lực hàng phục được

t

ội nghiệp nên làm cho tội nghiệp không khởi hiện hành.

Lý sám: là khai Hu

ệ, nghĩa là tu tâm thanh tịnh khai được trí huệ. Huệ

th

ấu suốt được chân tướng của tội nghiệp nên nhổ được tận gốc tội nghiệp. Phật

nói “vạn pháp đều không”. Vạn pháp do duyên sanh, nếu là pháp duyên sanh thì

ngay nơi thể của nó đều là “Không”, không thể có được. Vậy chúng ta tạo tác chủng
ch

ủng tội nghiệp là duyên sanh, đã là pháp duyên sanh thì đương nhiên cũng là ngay

nơi thể của nó đều là không, không thể có được, đó là đạo lý nhất định. Nếu rõ được

đạo lý này, khế nhập được Tánh Không, khế nhập là chứng đắc cảnh giới này, thì
t

ội liền tiêu diệt. Nếu chưa chứng đắc cảnh giới Tánh Không, chưa vào được cảnh

gi

ới này thì tội nghiệp vẫn là có! Khai Huệ là chuyển phiền não thành Bồ-đề, nhập

vào Nh

ất Chân Pháp Giới, siêu vượt cả Lục đạo luân hồi và Mười pháp giới.

Sám tr

ừ 10 loại tâm thuận theo sanh tử:

M

ột là “Chấp trước cái bản ngã hư vọng từ Thân Kiến khởi lên”: chính

là t

ự tư tự lợi, xem cái thân này chính là ta nhưng thật ra thân chỉ là thứ ta sở hữu, là

công c

ụ của ta. Muốn phá Thân Kiến thì Đại-thừa có pháp xảo diệu là đem ý niệm tự

tư tự lợi chuyển đổi thành ý niệm vì chúng sanh, vì Phật pháp để phục vụ, gọi là “hy