KINH VÔ LƯỢNG THỌ - ÂM HÁN VIỆT & CHỮ HÁN
573
N
ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!
Có đứa trẻ 16 tuổi họ Đào dắt theo đứa trẻ khác đến tự viện chơi, nó thấy Pháp
sư Hải Khánh thật thà, liền dùng lời nói ô tục chửi mắng Ngài, còn dùng cây gậy nhỏ
đánh vào đầu của Ngài. Pháp sư Hải Khánh nghiêng đầu, cười mà nói: “Con muốn
k
ết duyên với thầy sao? Nói với ba mẹ, thầy nhận con làm đệ tử, dạy con niệm ‘A Mi
Đà Phật’. Đi học giỏi! Làm việc tốt! Lớn lên rồi, nhà con đời đời đều phú quý!”.
Niên đại 80 của thế kỷ 20, chùa Phật Lai vẫn chưa sử dụng nước máy, Tăng
chúng u
ống nước đều nhờ vào cái giếng nước cạn tự đào. Mỗi khi trời hạn, trong
gi
ếng không có nước, chỉ có thể đi vào thôn gánh nước về uống. Có lần, Pháp sư Hải
Khánh
đến thôn gánh nước, bị một con chó cắn đến thương tích đầy mình, chủ nhân
con chó bi
ết được chạy lại, vung roi da trong tay để đánh con chó này. Pháp sư Hải
Khánh ngăn cản ông lại, nói: “Con chó này nhìn thấy thì cắn tôi, chứng tỏ kiếp trước
khi tôi làm chó đã cắn qua nó, bây giờ nó cắn lại tôi, cái nợ này đúng lúc kết thúc,
n
ếu như ông đánh nó, làm tâm nó oán hận, vậy thì cái oán này sẽ tiếp tục kết, thương
tích tôi ch
ịu cũng uổng rồi!”. Ngài xin thôn dân một ít bột mì đắp lên vết thương, lại
mượn kim chỉ khâu lại y phục một cách đơn giản, sau đó cũng không quên lấy mỗi
thùng nước một nửa rồi gánh về tự viện.
Còn có m
ột lần, khi Pháp sư Hải Khánh nhặt phân bên cạnh con lừa bị con lừa
đá ngã nhào, chủ nhân con lừa lật đật đến dìu Ngài dậy, hỏi Ngài bị thương như thế
nào. Pháp
sư Hải Khánh nói: “Tôi không sao cả, ông mau tới xem chân con lừa có bị
thương không?”. Ngài đối với người, việc, vật thật sự làm được chân thành, bình đẳng,
cung kính.
M
ột hôm, Pháp sư Hải Khánh đang gánh phân đi, một người thanh niên đạp
xe đạp chạy về hướng Ngài, bởi vì tốc độ xe quá nhanh, Pháp sư Hải Khánh không
k
ịp tránh
qua, thoáng ch
ốc bị đụng té bên cạnh đường mương, phân văng ra đầy mình
c
ủa Ngài. Người thanh niên này không những không xin lỗi, còn chửi Pháp sư Hải
Khánh b
ị té bên đường mương, nói cản đường đi của anh ta. Lúc này, có người vác
cái x
ẻng đi ngang đường này, vừa thấy người thanh niên này ngang ngược vô lễ, tức
mu
ốn vung mạnh cái xẻng đánh anh ta. Pháp sư Hải Khánh nằm ở đường mương lập
t
ức lên tiếng ngăn cản ông ta rằng: “Đừng đánh anh ta! Đừng đánh anh ta! Đừng trách
anh ta, đều là lỗi của tôi!”. Hòa thượng Hải Khánh chịu thiệt thòi, người khác bắt nạt
Ngài, Ngài đều cam tâm tình nguyện mà tiếp nhận, thiệt thòi là phước, người chịu
thi
ệt thòi có phước. Từ những việc này có thể thấy, thành tựu của Ngài là tu từ Nhẫn-
Nh
ục Ba-la-mật. Kinh Kim Cang nói: “Tất cả pháp vô ngã, được thành tựu ở Nhẫn”.
Bá tánh c
ủa tám thôn mười dặm đều biết Hòa thượng Hải Khánh trung hậu
thành th
ật, tính tình hiền lành. Các thôn dân bất luận ai có chuyện, Ngài đều tận tâm
t
ận lực giúp đến cùng. Đầu tháng Chạp năm 1973, thời tiết lạnh lẽo, Trương thôn
trang có m
ột con nghé mới vừa ra đời mười mấy ngày bị té xuống giếng sâu hơn 10
mét. Đây là giếng nước duy nhất trong thôn, có hơn 300 năm lịch sử, thành giếng