PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH - Trang 574

574

無量壽經 - 漢字

&

越語

N

ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!

toàn b

ộ dùng gạch xanh xây thành, miệng giếng có bốn miếng gạch bao quanh, trên

thành gi

ếng có rất nhiều chỗ đã bị ăn mòn thành lỗ lớn. Nghé con trong quá trình

vùng v

ẫy đã có miếng gạch rớt xuống đáy giếng, cực kỳ nguy hiểm. Có người nói:

“Vì một con nghé con, không cần phải mạo hiểm cứu đâu!”. Nhưng nếu không đi cứu
nghé con, nó b

ị kẹt trong giếng thì mấy trăm người này uống nước là vấn đề khó khăn

r

ồi. Một nhóm người đứng nhìn nhau, nhìn nghé con hơi thở yếu ớt không vùng vẫy

được nữa, nhưng không có ai chịu xuống giếng. Lúc đó, Hòa thượng Hải Khánh đang

lao động ở thôn, hôm đó đúng lúc Ngài đi qua đường này, thấy tình cảnh như vậy,
không

do d

ự, Ngài nói để ba người thanh niên gan dạ kéo sợi dây thừng, đưa cái thang

xu

ống, bản thân Ngài đi xuống dưới giếng. Hòa thượng Hải Khánh trong giếng rất

khó khăn để cởi áo bông quấn vào thân nghé con, lại dùng dây thừng buộc nó lại, để

người khác từ từ kéo nghé con lên trên. Nghé con được cứu rồi, nhưng trong khi kéo

Pháp sư Hải Khánh lên, một miếng gạch rớt xuống đập trúng đầu của Ngài, mặt của
Ngài li

ền nhuộm đầy máu tươi. Sau khi lên, vài người tới quanh Ngài để băng bó;

Hòa

thượng Hải Khánh không bằng lòng, cười và nói: “Máu tôi chảy là Phật, Tổ kêu

tôi làm cái ký hi

ệu trên mặt!”. Bên cạnh có một vị phụ nữ trung niên họ Trịnh, vốn

không tin Ph

ật, lúc đó không kiềm lòng được mà nói: “Người ăn chay niệm Phật thật

t

ốt!”. Sau này, khi cô học Phật, cô vô cùng cung kính người già, thường làm việc tốt

giúp đỡ mọi người. Có vị cư sĩ nói: “Khánh công chính là một người thực thực tại tại

như vậy, Ngài không có văn hóa, không nói được đạo lý lớn, nhưng trong cuộc đời
tu hành m

ấy chục năm, Ngài vẫn luôn dùng hành động thực tế để thuyết minh Phật

pháp, ho

ằng dương Phật pháp!”.

R

ất nhiều vị cư sĩ lớn tuổi khi tưởng nhớ về Hòa thượng Hải Khánh, đều đồng

thanh mà nói r

ằng thường xuyên nhìn thấy Hòa thượng Hải Khánh khiêng vác dụng

c

ụ làm ruộng, chẻ củi, nhặt phân, tu sửa cầu đường.

Tháng 8 năm 1975, mấy ngày liên tục mưa tầm tã làm cho mực nước con sông

nh

ỏ phía tây thôn Trương dâng trào, làm sập cây cầu đá đã hơn trăm tuổi. Lúc đó,

Hòa thượng Hải Khánh vẫn còn trong đội sản xuất và một số thôn dân cùng nhau đem
theo dây th

ừng, sợi thép đến cứu nguy. Nhưng mà, mấy chục người tận lực làm cả

bu

ổi sáng, cũng không tu sửa được cây cầu đá, bởi vì có một cục đá nặng ngàn cân

b

ị trôi vào trong bùn lắng cách cây cầu hơn 5 mét. Mọi người đều nói nếu như cục đá

này không d

ời lại đây, cây cầu này sẽ vĩnh viễn bị hủy.

Trong lúc m

ọi người đang

chán n

ản thất vọng, Hòa thượng Hải Khánh chậm rãi nói: “Sắp đến trưa rồi, để tôi

th

ử xem! Sẽ không để người dân ở nơi này gặp khó khăn vì không có cầu để qua lại!”.

Hòa thượng Hải Khánh đụng chuyện không lúng túng, bình tĩnh ung dung, không sợ
gian khó. Ngài im l

ặng quan sát tỉ mỉ cục đá bị rơi vào trong bùn lắng, nói thầm trong

mi

ệng một lát (thực ra mọi người biết Ngài đang niệm “A Mi Đà Phật”, nhưng chính

sách lúc đó không cho phép, không thể niệm Phật lên tiếng). Sau đó, Ngài dùng một
s

ợi thép và hai cây gậy gỗ lớn, quả thật là cạy cục đá trong bùn lắng ra ngoài, chỉ thấy