PHẬT THUYẾT ĐẠI THỪA VÔ LƯỢNG THỌ TRANG NGHIÊM THANH TỊNH BÌNH ĐẲNG GIÁC KINH - Trang 661

KINH VÔ LƯỢNG THỌ - ÂM HÁN VIỆT & CHỮ HÁN

661

N

ẾU MUỐN PHẬT PHÁP HƯNG, DUY CHỈ CÓ TĂNG KHEN TĂNG!

Người xưa dạy học trò, nếu học trò thật sự có tài năng thiên bẩm, có trí

hu

ệ thì thầy xem trọng học trò này. Thầy dạy họ điều gì? Dạy họ là giúp họ Khai

Ng

ộ. Vì vậy dạy họ đọc sách, dùng phương pháp đọc tụng để tu Định, không cần

hi

ểu ý nghĩa của sách. Điển tịch của nhà Nho, kinh điển của nhà Phật đều không

có ý nghĩa, chỉ là để quý vị đọc tụng. M

ục đích đọc tụng là ở đâu? Niệm sạch hết

V

ọng-tưởng của quý vị, niệm sạch hết Phân-biệt và Chấp-trước của quý vị, mục

đích ở chỗ này. Vì vậy kinh có ý nghĩa không? Không có ý nghĩa! Có ý nghĩa thì
ch

ẳng phải là có Chấp-trước, có Phân-biệt, có Vọng-tưởng rồi sao? Thế thì

không th

ể Khai Ngộ!

Cho nên, m

ục đích đọc sách không phải là cầu tri thức, mà là cầu trí huệ. Trí

hu

ệ từ trong Định mà có, Định thì sanh Huệ. Dùng phương pháp đọc sách tu Định,

để mỗi ngày quý vị đọc thuộc lòng quyển sách này, không đọc sai, không đọc sót.

Dùng phương pháp này thời gian lâu rồi nhưng thầy vẫn sẽ không giảng, nhất định
ph

ải đợi quý vị tự hiểu nghĩa. “Tự hiểu nghĩa kia” là bỗng nhiên Khai Ngộ. Định lâu

r

ồi thì Khai Ngộ, sau khi Khai Ngộ thì quý vị báo cáo với thầy cảnh giới ngộ nhập

c

ủa quý vị, thầy ấn chứng cho quý vị, thầy gật đầu nói: “Không sai!”, quý vị thật sự

Khai Ng

ộ rồi. Thích Ca Mâu Ni Phật dùng phương pháp này.

Sau khi Ph

ật Pháp truyền đến Trung Hoa, nhà Nho chấp nhận rồi, nhà Đạo

cũng chấp nhận rồi, vì vậy văn hóa truyền thống Trung Hoa đều chú trọng phải tuân
theo lý ni

ệm này, chính là

“thâm nhập một môn - huân tu lâu dài”, còn viết trong

Tam T

ự Kinh:

“Giáo chi đạo, quý dĩ chuyên” (Đạo dạy học, quý ở chuyên). “Pháp

môn bình đẳng, không có cao thấp”, quý vị thích học gì cũng được, nhưng phải
chuyên nh

ất, không thể tạp loạn.

Lão Hòa t

hượng Hải Hiền thường nói: “Trên đời không có việc gì khó, chỉ sợ

tâm không chuyên”, lại đặc biệt nhấn mạnh “thật sự không có việc gì khó”. Lão Hòa
t

hượng là người có kinh nghiệm, Ngài chỉ niệm một câu “Nam mô A Mi Đà Phật”,

là chuyên, chuyên nh

ất. Ngài có Khai Ngộ không? Ngài đã Khai Ngộ rồi. Quý vị xem

bình thường Ngài nói chuyện với người khác, quý vị cẩn thận tỉ mỉ mà thể hội, đó là

người Khai Ngộ, không phải là người bình thường. Khai Ngộ của Tịnh Độ tông, lúc

được Đại Triệt Đại Ngộ, Minh Tâm Kiến Tánh gọi là “Lý Nhất Tâm Bất Loạn”. Lão
Hòa t

hượng nói rất hay: “Niệm Phật không niệm đến Nhất Tâm Bất Loạn, đó không

được xem là niệm Phật!”. Quý vị xem, Ngài đặt tiêu chuẩn niệm Phật ở “Nhất Tâm
B

ất Loạn”. Nhất Tâm Bất Loạn có Sự Nhất Tâm, có Lý Nhất Tâm. Sự Nhất Tâm là

khôi ph

ục tâm thanh tịnh rồi. Trên đề kinh của chúng ta là “Thanh Tịnh, Bình Đẳng,

Giác”; tâm thanh tịnh hiện tiền chính là A-la-hán, tâm bình đẳng hiện tiền chính là
B

ồ-tát, tâm giác hiện tiền chính là Đại Triệt Đại Ngộ, Minh Tâm Kiến Tánh.

(Trích l

ục ý từ bài giảng “Tịnh Độ Đại Kinh Khoa Chú” lần 4 năm 2015 -

T

ập 178 do Ân sư Thích Tịnh Không chủ giảng)

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.