PHÍA ĐÔNG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG - Trang 233

Chú tì người lên cái giỏ đựng kính viễn vọng ở giây buộc, chú lấy ra một

chai Ngũ Gia Bì.

- Có lẽ trong vòng mười năm nữa, tôi quên hỏi đến bao giờ ông mới định

thay đổi nhiệm vụ của tôi?

- Cái đó tùy ý chú.

- Tôi biết.

- Chú thua nhẵn tiền vào một trò đổ bác nào rồi phải không?

- Không. Tôi vẫn còn nguyên số tiền.

Chú rót chất rượu màu đen vào ly cà phê và nói:

- Tôi chưa hề uống lối này. Nghe nói ngon lắm.

Adam hỏi:

- Chú có thể kể lại những gì đã xảy ra cho chú trong mấy ngày qua

không?

- Chẳng có chuyện gì xảy ra cho tôi cả.

- Hiệu sách của chú thế nào?

- Tôi không thích hiệu sách. Trước khi bước lên xe lửa tôi nghĩ nhiều đến

một hiệu sách nhưng bây giờ tôi không còn nghĩ đến nó nữa.

- Như vậy nghĩ là ước mơ cuối cùng của chú đã tắt rồi sao?

Lee lộ vẻ chán chường nói bằng giọng bất cần đời.

- Hết khát vọng là một giải thoát. Thưa ông Trask, đối với một chú chột

như tôi rượu là một thứ giải khuây rất tốt.