RANH GIỚI - Trang 145

đã hy sinh cả cuộc đời vì tôi . Kể từ lúc tôi sinh ra , thì mẹ và tình yêu của
mẹ đã chính là gia đình của tôi rồi .

Phải ! Nên bằng lòng và hạnh phúc với những gì mình có , bởi đó là

món quà mà cuộc sống đã ưu ái dành cho mình .

Chưa bao giờ ăn một bữa cơm ngon như hôm ấy ...

.

****

.

Buổi chiều , mẹ đi làm . Tôi vẫn ngồi với những suy nghĩ miên man

trong đầu về cuộc sống , tương lai ... Chao ôi ! Cái đầu tôi muốn nổ tung lên
mất , sao tôi không thể dừng suy nghĩ và để cho nó thư giãn một chút nhỉ ?

_Cộc ! Cộc ! –Bỗng có tiếng gõ cửa .

_Ai đấy ?

_Đại ca ! Là em đây –Tiếng thằng Sơn .

Tôi ra mở cửa ,nó nháy mắt nhìn tôi với cái điệu cười quen thuộc :

_Trà đá đi đại ca !

.

****

.

Nhâm nhi ngụm trà đá mát rượi , xuôi lòng , tôi nhìn lên cổng trường

cấp 3 cũ của mình . Cũng sắp khai giảng rồi , đâu đó một vài tốp học sinh