trên khắp những con phố, những hàng cây và trên cả những khuôn mặt
người hồng hồng rạng rỡ. Giáng sinh Hà Nội chưa bao giờ có tuyết và cũng
không cần phải có tuyết. Cái lạnh đặc trưng ấy mới chính là bộ y phục tuyệt
vời mà đất trời Hà Nội khoác lên để dự Giáng sinh. Từng làn gió đông, nếu
ở trên nhưng cánh đồng sẽ dễ làm cho người ra phải run lên suýt xoa vì lạnh
sau từng đợt, nhưng về đến thành phố thì nó lại mang một âm hưởng khác,
lạnh một cách đặc biệt, có lẽ bầu không khí sôi động, háo hứng mong chờ
đã khiến nó ấm lại. Cái lạnh ấy không phải là cái lạnh dưới 10 độ mà nó chỉ
là cái lạnh khiến cho các cô gái chun mũi hít hà mùi ô mai gừng ấm nóng,
thanh niên quây quần bên nồi lẩu bốc khói nghi ngút, nhâm nhi ly rượu
nồng, và cái lạnh ấy khiến em bé nào ra đường cũng phúng phính đôi má
hồng dễ thương, cái lạnh không làm cho các cụ lớn tuổi khổ sở vì đau nhức
khớp mà vẫn có thể khiến họ cảm nhận được Giáng sinh cùng con trẻ
...Trên những con phố, cửa hàng đã trang hoàng những cây thông, công
chúa tuyết, ông già No-el. Đâu đâu cũng thấy vang lên những giai điệu rộn
rã truyền thống của Giáng Sinh.
_Lâu lâu mới được thưởng thức bầu không khí này - Nàng có vẻ hào
hứng.
_Ở đâu cũng có mà em !
_Trong Sài Gòn thiệt thòi hơn một chút vì không có cái lạnh như vậy, sự
cảm nhận cũng không rõ rệt như ở nơi đây. - Nàng khẽ thở dài.
_Anh chẳng nhất thiết phải ở đâu, với anh nơi nào có em, nơi ấy có
Giáng Sinh và cả mùa xuân nữa !
_...
_Sao em không nói gì vậy ?
_Em cũng không biết nữa !