RANH GIỚI - Trang 398

Có tiếng chuông reo, tôi ngán ngẩm, chắc lại cái Nếp nó thấy tắt máy nó

gọi lại , rõ là bực mình, kệ nó, gọi chán rồi thôi ý mà. Tôi bưng mâm bát
đũa ra giếng rửa, trời càng về tối càng lạnh ghê thật đấy, lại còn phải mó
nước lạnh nữa, nếu như có nàng ở đây kể ra cũng đỡ biết bao, tôi khẽ cười
thầm nhớ lại hôm qua hai đứa cùng rửa bát ở nhà bà. Có xa nhau, có ngại
ngùng đi mấy chăng nữa, thì cái gì đến nó cũng sẽ tự đến thôi, lẽ tự nhiên
của tình yêu là vậy ! Chỉ cần ở bên nhau thì mọi cử chỉ, hành động theo bản
năng của ký ức sẽ tự bộc phát, ấy là chân lý của yêu thương, của nhớ
nhung, của hai trái tim dù xa cách bao năm nhưng vẫn luôn hướng về nhau.
Có lẽ nàng cũng đã chiêm nghiệm ra điều đó, nên mới dũng cảm đối mặt
với tất cả mọi chuyện, khiến tôi cũng phải ngỡ ngàng.

Tôi bưng mâm bát vào, thấy máy vẫn đang đổ chuông ! Quái lạ, con dở

hơi này làm gì mà hôm nay gọi dai như đỉa, nhà hàng đang nhiều việc lắm
mà ...hay là. Sực nhớ ra, tôi lật bật chạy vào, bỗng vấp phải bậc thềm hẫng
một cái.

_Chooanggggg ... !! - Chồng bát rơi xuống vỡ tan tành. Tôi ngã sóng

soài, nhăn nhó, may mà không chống tay vào mảnh vỡ nào, mặc kệ tôi nhao
đến vồ ngay lấy máy. Cuộc gọi vừa dứt, xem lại thấy 7 cuộc gọi nhỡ, đúng
thật là nàng rồi !!! Tôi bấm gọi lại ngay và luôn :

_Anh đây, anh đây !

_Làm gì mà em gọi mãi không nghe thế ! - Giọng nàng có vẻ dỗi.

_Thì anh cũng nhắn mấy tin có thấy em trả lời đâu, nên anh đi rửa bát ! -

Tôi cũng trách lại.

_Hihi, lại thua bài đúng không ?

_Không, hôm nay anh rửa tình nguyện cho chúng nó đi chơi Giáng Sinh

- Tôi liếc nhìn đống bát vỡ ngổn ngang lè lưỡi.