_Không !! ...Tớ !! -Tôi ngỡ ngàng lắp bắp. Nhìn lại quang cảnh, gốc
bàng biến mất từ bao giờ, chúng tôi đang ngồi tựa lưng vào nhau dưới một
mái hiên.
_Bài này buồn quá ! Cõ lẽ nó đang hẹn hò với cơn mưa này Hiếu nhỉ ? -
Nàng cười, đưa tay giũ nhẹ những giọt nước còn đang vương trên tóc, rồi
ngả đầu vào vai tôi.
_Có lẽ thế ! -Tôi trả lời nàng.
_Mình chỉ nên hát vế đầu của điệp khúc thôi nha, vế sau trả nó lại cho
bác Nguyễn Ánh 9, để bác ấy đưa nó về hội ngộ với nỗi buồn !
_Nên như vậy ! -Tôi mỉm cười, thấy lòng ấm lại.
_Ơ mà lúc sáng Hiếu hẹn Ngọc tối nay ra công viên làm gì ? -Bỗng nàng
ngẩng lên hỏi.
_Hiếu đã bảo bí mật rồi mà ! -Tôi đưa ngón trỏ lên miệng.
_Sao mà phải bí mật ! Lúc sáng đã tỏ vẻ bí hiểm rồi, giờ hỏi cũng chả
nói ! Mà chẳng biết mẹ có cho đi không nữa ?
_Thì tớ đã bảo Ngọc rồi còn gì, tìm lý do dần đi !
_Ghét thái độ thế nhỉ ? Sáng nay bảo chiều gặp thì Hiếu kêu bận, sau đó
lại chặn đường rủ người ta trốn học thêm. Hại người ta mưa ướt hết rồi đây
nè, mấy tội đó còn chưa hỏi thì thôi ! Lại còn xui người ta tìm cách nói dối
ba mẹ ...hay thật đấy -Nàng lườm rùi véo nhẹ vào má tôi.
_Tại tớ sốt ruột, không biết Ngọc đã nghĩ ra cách gì khả thi chưa ? -Tôi
gãi đầu tỏ vẻ ăn năn.
_Chưa ! Mà chiều mưa không biết tối có mưa nữa không ! Nếu tối mưa
thì khỏi phải lý do lý trấu gì luôn á ! -Nàng thở dài.