RANH GIỚI - Trang 812

_Bác đã bảo là mẹ cháu không sao, cháu cứ về nhà đi... -Bác Phan đang

nói thì có tiếng loạt soạt ở đâu máy bên kia.

_Con à !

Là giọng của mẹ, tôi như trút được cả ngọn núi Thái Sơn đang đè lên

người.

_Vâng con đây ! Nhà mình có chuyện gì vậy mẹ ? -Tôi nghẹn giọng như

muốn khóc.

_Mẹ không sao ! Con về ngay nhé, đi đường cẩn thận.

_Con về ngay đây nhưng mẹ không nói thì làm sao mà con không suy

nghĩ cho được ?

_Con ơi... mất hết rồi -Bỗng mẹ nức nở.

_Mất ??? Cái gì mất ?? -Tôi lại thấy trời đất quay cuồng.

_Cướp... nhà mình bị cướp con à...

_Hả ??? - Tôi run bắn người lên.

_Nó vào tối hôm qua... nó lấy hết rồi... -Mẹ nghẹn ngào.

_Mẹ !!! Mẹ có làm sao không ?? - Tôi đâu có quan tâm gì đến chuyện

tài sản ngoài sự an nguy của mẹ ra.

_Mẹ... mẹ chỉ bị xây xát chút thôi... bác Phan đã đưa mẹ vào viện băng

bó rồi...mẹ ổn ...nhưng ...nhưng ...- Mẹ òa khóc.

_Trời ơi !!! -Tôi đấm mạnh tay vào tường tứa cả máu. Nước mắt tuôn

rơi trong uất ức và đau đớn thấu tận tâm can.