RANH GIỚI - Trang 889

- Bác cho con xin điếu thuốc ạ ! - Tôi vừa nói vừa với lấy bao thuốc đặt

trên bàn.

- Ừ ! Cứ tự nhiên cháu !

- Con cảm ơn bác - Tôi cầm điếu thuốc châm, rít một hơi dài cho tạm

tạn đi những căng thẳng và lo âu đang đè nặng trong lòng.

- Hai em từ đâu qua đây ? Mà bị ngã xe hả ?

- Em từ Hà Nội, ở đây là...

- Đây thuộc Quốc Oai - Hà Tây em !

Tôi hơi ngớ người ra, biết Quốc Oai là chỗ nào ? Lúc tâm trạng đang rối

phóng bừa đi mà chả biết là đi đâu nữa.

- Chỗ này cách Hà Nội bao xa anh ?

- Khoảng hơn 30 cây.

- Em cảm ơn hai anh ạ ! Không có hai anh thì em không biết phải làm

sao nữa ! - Tôi nhìn hai ân nhân của mình nói với giọng cảm kích vô cùng.

- Ôi giời, thanh niên khách sáo làm cái quái gì ! - Một anh cười ha hả.

- Cậu tên gì ? - Anh kia hỏi tôi.

- Em tên Hiếu.

- Anh tên Hoàng ! Còn đây là Thức.

- Vâng, hai anh chắc là người ở đây ?

- Chỉ có Thức thôi, anh là người Hà Nội.