TÂM LÝ TỘI PHẠM - Trang 1566

cuốn lên như một con ác thú, lộ ra hàm răng trắng nhởn.

"A..." Lục Hải Yến hét lên.

Tiếng thét tựa như một thanh kiếm, đâm vào màng nhĩ của tất cả

mọi người. Cách đó không xa, đám quạ trong một vạt rừng kinh hãi kêu
quàng quạc, vừa kêu vừa bay về phía xa.

Dường như đến lúc thở hết toàn bộ không khí trong lồng ngực,

tiếng thét của Lục Hải Yến mới dần dần dừng lại. Răng cô vẫn lộ ra
ngoài đôi môi khô nứt, một vệt nước dãi từ khóe miệng chảy xuống.

Cô cúi đầu, khom lưng cõng bà quả phụ họ Thôi đã ngất lịm, chậm

rãi bước đi, không hề nhìn Phương Mộc.

Cho đến lúc Lục Hải Yến và bà quả phụ họ Thôi đi khuất vào làng,

đám người mới dần dần cử động. Không ai nói gì, từng người một lần
lượt rời đi. Loáng một cái, trong sân chỉ còn lại Lục Thiên Trường, Lục
Đại Xuân, Phương Mộc và mấy người làng.

Còn có Lục Hải Thao, người đã cứng đờ.

Lục Thiên Trường nói thầm mấy câu với Lục Đại Xuân, tiếp đó,

Lục Đại Xuân liền sai mấy người trong làng kéo xác Lục Hải Thao đi.
Mấy người còn lại đi tới vây chặt Phương Mộc.

Sau nỗi sợ hãi tột cùng, Phương Mộc đã bình tĩnh lại, anh thở ra

một hơi, nhìn Lục Thiên Trường mỉm cười.

"Đến lượt tôi rồi, đúng không?"

"Không." Không ngờ Lục Thiên Trường lắc đầu, "Tôi không muốn

giết anh. Anh đi đi."

"Sao?" Phương Mộc trợn tròn mắt, "Tại sao ông không giết tôi?"

"Đúng thế, tại sao tôi không giết anh?" Lục Thiên Trường châm

một điếu thuốc, vẻ mặt rất thoải mái, "Nếu anh kể lại sự việc ngày hôm
nay cho người khác nghe, họ cũng sẽ hỏi như vậy."