TÀO THÁO - THÁNH NHÂN ĐÊ TIỆN TẬP 2 - Trang 421

này. Mọi người ngoảnh lại nhìn, ở góc sảnh đường, ba người Điền
Phong, Khoái Việt, Tuân Du đang nói cười với nhau.

Tào Tháo vội hỏi:
— Mấy vị cao hiền có cách gì chăng?
Tuân Du vui hớn hở nói:
— Khi nãy Điền Nguyên Hạo nói sẽ có biến số. Biến số ấy chẳng

phải đã đến rồi sao? - Mọi người quay sang nhìn nhau.

Khoái Việt thấy mọi người không hiểu, tự tin đến trước mặt Tào

Thuần nói:

— Tử Hòa hiền đệ, đệ nói rằng cấm cung đã đóng, vậy người nào

giúp đệ trốn ra?

— Là hoạn quan Quách Thắng, ông ấy cũng là nhân sĩ ở Nam

Dương, là đồng hương với đại tướng quân, nên có ý muốn theo về với
đại tướng quân. Chính vì vậy mới đưa cho đệ bức thư kia, lại giúp đệ
trốn ra ngoài.

— Tốt! - Khoái Việt gật gật đầu, - Vậy đệ có quen biết tên lính

thả đệ ra không?

— Có bịt mắt đệ cũng biết được hắn! - Tào Thuần cười nói.
— Nếu vậy, lại phiền hiền đệ quay về cửa cung, đem thư này trả

lại.

— Sao cơ? Trả lại ư? - Tào Thuần giật mình.
Tuân Du nói chen vào:
— Đúng, đưa trả về! Chẳng phải đó là thư của Kiển Thạc gửi cho

Triệu Trung sao? Đưa trả lại để cho Quách Thắng giao nó cho Triệu
Trung.

— Nhưng phải nói rõ cho ông ta biết, đại tướng quân muốn ông

ta gửi bức thư này đi như bình thường. - Điền Phong nói thêm.

Mọi người không hiểu ý gì, cúi đầu suy nghĩ, Tào Tháo lại là

người đầu tiên bỗng chợt hiểu ra: