TẮT LỬA LÒNG (LAN VÀ ĐIỆP) - Trang 30

đưa lại. Lúc ấy đã nhá nhem tối, nhưng bốn mắt sáng quắc nhìn nhau không

chớp. Điệp bùi ngùi đứng dậy. Lan nói:

- Tôi chúc cho cậu được vạn sự may.

- Vâng xin cô nhớ hôm nay là mười sáu tháng năm ngày đáng kỷ niệm!

- Tôi đi nhé!

- Gượm! tôi còn câu gì nói nữa không nhỉ!? Sao thì giờ đi chóng thế?

- Rồi thì giờ sau này cậu sẽ chẳng phải phàn nàn, nó sẽ là cả riêng cậu

cùng tôi. Cậu còn gì dặn tôi không?

- Vậy phải đợi đến bao giờ mới được tình cờ này nữa?

- Lâu nay cậu gặp tôi, quyết không phải là sự tình cờ, sẽ là dự định sẵn...

- Ai định được?

- Sự định sẵn của cha mẹ chứ ai?

Điệp thất vọng. Lan nói:

- Tôi đi nhé?

- Vâng, nhưng...

- Thôi, để dành, nói cả thì hết mất. Tôi có nhiều chuyện nhưng chưa nói

được câu nào.

- Tôi cũng vậy. Thôi, đợi ngày ấy tôi sẽ thổ lộ hết. Mà không biết có thể

nào hết được chuyện của chúng mình không nhỉ?

- Vâng có một câu chuyện quan trọng, nhưng tôi chưa có thì giờ nói, tôi