TÊN TÔI LÀ ĐỎ - Trang 264

TÊN TÔI LÀ ĐỎ

TÊN TÔI LÀ ĐỎ

Orhan Pamuk

Orhan Pamuk

www.dtv-ebook.com

www.dtv-ebook.com

Chương 29: Tôi Là Dượng Yêu Quý Của Cháu

Chương 29: Tôi Là Dượng Yêu Quý Của Cháu

Một sự im lặng bao trùm căn phòng khi anh ta thú nhận mình đã giết

Zarif Kính mến. Tôi cho rằng anh ta cũng sẽ giết tôi. Tim tôi đập liên hồi.
Anh ta đến đây để giết tôi hay để thú nhận và làm tôi sợ hãi? Liệu anh ta có
biết mình muốn gì không? Tôi thấy sợ, nhận ra rằng tôi hoàn toàn không
hiểu được thế giới nội tâm của người nghệ sĩ tài hoa mà những dòng chữ
tuyệt đẹp và cách sử dụng màu sắc đầy ma lực đã quen thuộc với tôi trong
nhiều năm này. Tôi cảm nhận được anh ta đang đứng sau lưng tôi, ngay sát
gáy tôi, người cứng đơ, tay nắm chặt cái bình mực đỏ to kia, nhưng tôi
không quay lại đối mặt với anh ta. Tôi biết sự im lặng của tôi sẽ làm anh ta
lo lắng. "Lũ chó cũng không chịu im mồm nữa," tôi nói.

M

Chúng tôi lại im lặng. Lần này tôi biết rằng cái chết của tôi, hoặc việc

tôi ít nhiều tránh được bất hạnh này, sẽ tùy thuộc vào điều tôi nói với anh ta.
Ngoài công việc của anh ta, tôi chỉ biết rằng anh ta rất thông minh, và nếu
công nhận rằng một nhà minh họa không nên để lộ tâm hồn mình trong tác
phẩm, thì sự thông minh, dĩ nhiên, là một vốn quý. Sao anh ta lại dồn tôi
vào chân tường tại nhà khi không có ai khác ở đây? Đầu óc già nua của tôi
bị ám ảnh một cách giận dữ với câu hỏi này, nhưng tôi quá bối rối đến độ
không thể tự cứu mình thoát khỏi trò này. Shekure đâu rồi?

"Ông đã biết đó là tôi, đúng không?" anh ta hỏi.

Tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến khi anh ta nói với tôi. Trong

thâm tâm thậm chí tôi đang tự hỏi phải chăng anh ta không giết được Zarif