THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 249

Mình khen ngợi.

- Cô đã quá khen rồi.

- Anh học lái xe từ khi nào vậy?

Khôi Nguyên thắng “kít”, cho xe dừng lại. Tụi mình đã xuống được phía

dưới đồi trà.

- Xe bị làm sao vậy?

Mình thấy ảnh cho xe thắng lại, không nói năng gì, lạ quá mới hỏi.

- Chẳng bị làm sao cả.

- Vậy thì đi tiếp thôi.

- Tôi sẽ bỏ cô ở lại đấy nhé!

- Tại sao?

- Cô ngồi sau lưng tôi cứ hỏi hết cái này đến cái kia, có biết như thế rất

nguy hiểm không hả?

- Ơ,

- Lần này tôi bỏ qua, lần sau tôi cho ở nhà đấy.

- Anh...

Mình bắt đầu thấy khó chịu, mình rất dễ giận hờn. Mình định xuống xe

về lại. Mình xuống thật.

- Cô đi đâu đấy?

- Chẳng phải anh muốn tôi ở nhà còn gì. – Mình ấm ức.