THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 357

- Cô làm sao vậy?

- Anh chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào cả.

- Sao lại không biết, cô xem này.

Nói rồi, Khôi Nguyên cài bông hoa lên mái tóc tôi.

- Đẹp lắm! Bây giờ thì bông hoa mới thực sự có giá trị đấy.

- Anh đã bứt nó rồi còn giá trị gì nữa.

- Nếu không nhờ tôi thì nó đã chết rục xương ở đây rồi. Nó có diễm

phúc hơn những bông hoa kia vì đã cài lên mái tóc thơm tho của Ngọc
Diệp.

-Tách- Khôi Nguyên lấy máy điện thoại ra chụp hình, ghi lại gương mặt

của tôi.

- Bây giờ thì nó mới thật sự bất tử.

- Anh nói vớ vẩn gì thế?

- Tôi vừa giúp cho bông hoa đó sống một đời không uổng phí.

- Cái đó gọi là gì?

- Một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.

- Triết lý gì đây?

(…)

---