THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 391

- Khôi Nguyên, không biết những thứ này để làm gì nhỉ?

- Quá rõ rồi còn gì!

- Thôi chết! - Tôi thốt lên.

- Chuyện gì vậy?

- Nhỡ có người nào đó rút cái thang trên nhà thì chúng ta sẽ bị chôn vùi

ở đây mất.

- Thế nên. Hãy đi cho lẹ mà lên lại.

- Ối!

- Gì nữa đây?

- Chân tôi bị lún xuống đất rồi thì phải.

Khôi Nguyên rọi đèn xuống dưới chân tôi.

- Rút chân lên!

Tôi làm theo lời ảnh, rút chân lên kéo theo một cục sình nặng chịch.

- Khốn nạn thật! - Tôi phát cáu.

- Đừng có chửi thề chứ!

- Gặp anh thử có điên không?

Khôi Nguyên không đáp lời tôi, ảnh rọi đèn qua những ngóc ngách khác

của tầng hầm.

Ánh đèn dừng lại ở một chỗ…