THÁM TỬ KỲ DUYÊN - Trang 86

- Mặt tôi bị làm sao?

- Nó đã tố cáo cái tâm địa đen tối của cô rồi còn gì.

Em bị câu nói đó tác động, người phừng phừng lên như có lửa đốt.

- Anh đừng có suy đoán lung tung, tôi không có như anh nghĩ đâu. - Em

quyết tâm bảo vệ giá trị của mình.

- Ơ hay, tôi có suy đoán gì đâu, đó là do cô có tật giật mình đấy chứ! -

Khôi Nguyên còn rướn mày.

- Đáng ghét! Đáng ghét! - Em cầm lấy chiếc gối bông nằm trên ghế sofa

đánh vào người anh ấy.

- A, đã ngứa quá! Thật là sung sướng!

- Anh còn vậy được ư?

- Tiếp tục đi chứ! Lâu lâu mới có người tẩm quất cho mình đấy! Công

nhận cô mát tay thật. - Khôi Nguyên vẫn cứ trêu em.

- Hừ, tôi không thèm quan tâm đến anh nữa. - Em ngồi phịch xuống ghế

sofa, bộ dạng giống như đứa con gái mới lớn đang giận hờn người yêu vậy.

- Này Ngọc Diệp! - Bỗng dưng Khôi Nguyên nói rất nghiêm túc.

Em nhìn sang anh ấy đang nằm vắt tay trên trán, mắt nhìn lên trần nhà.

- Anh phát hiện ra điều gì hả?

- Ờ.

- Có thể nói cho tôi biết không?

- Đây chỉ mới là suy đoán, thiếu rất nhiều luận cứ để chứng minh.