THẦY LANG - Trang 222

- Quê ông ở vương quốc, vậy ông không thấy nhớ quê hương bản quán

hay sao?

- Tôi cũng chẳng còn ai ở đó, nên cũng không nhớ nhung gì.

- Thế thì lạ thật. Tôi còn ít tuổi và thiếu kinh nghiệm, nhưng tôi nghe

những người già nói rằng ở nơi đất khách quê người họ thường bị hành hạ
bởi nỗi hoài vọng cố hương, Thế ông không cảm thấy nỗi hoài vọng cố
hương hay sao?

- Cảm thấy cái gì cơ? - Thầy lang hấp háy mắt

- Nỗi hoài vọng cố hương. - Lê-sếch nhắc lại, vẻ thản nhiên

- Không.- Ông lắc đầu. - Nơi đây cũng cùng một đất nước, phải đâu

đất khách quê người.

Lê-sếch vẫn thấy chưa chắc chắn lắm, chàng nhận xét thêm:

- Đúng vậy, nhưng người cũng khác, phong tục cũng khác. Bao giờ

cũng vẫn khó thích nghi.

Thầy lang nhún vai

- Tôi đã lang thang khắp thế gian. Đâu cũng là nhà, mà chẳng đâu là

nhà cả.

Thế vẫn chưa khiến Lê-sếch hài lòng. Thầy lang có thể đoán ra nghĩa

của một từ chưa hiểu thông qua cả câu. Cần phải đặt câu hỏi hết sức chính
xác.

- Và ở đây người ta cũng đối xử tốt với ông thì phải - chàng nói.-

Nhiều lần tôi được nghe nói thế. Hình như ông có lưu lượng bệnh nhân
lớn?

Ông Kô-si-ba gật đầu.

- Đúng thế, nhất là mùa xuân và mùa đông. Mùa hè người ta ít ốm

hơn.

Tim Lê-sếch đập dồn. Gần như chàng tin chắc rằng những ước đoán

của Ma-rư-sia là chính xác. Chàng bèn thêm: