THẦY LANG - Trang 268

Thầy lang ngắt lời:

- Tôi đã sẵn sàng. Các ông cần gì?

Ông đặt chiếc bát không xuống và đứng dậy như để che chiếc giường

của Ma-rư-sia khỏi mắt bác sĩ.

- Ông Kô-si-ba. - cảnh sát trưởng lên tiếng, - sau khi có tai nạn, có

phải ông đã tiến hành mổ?... Phẫu thuật sọ não?

Thầy lang nhìn cắm xuống đất.

- Nhưng nếu thế, thì sao?

- Ông không phải là thầy thuốc có bằng cấp. Ông biết rằng luật pháp

cấm việc đó chứ?

- Biết chứ. Nhưng tôi cũng biết rằng một thầy thuốc có bằng cấp,

người mà theo luật có trách nhiệm cứu người, thì ở đây lại không muốn
cứu.

- Không đúng, - bác sĩ Pa-vơ-li-xki xen ngang. - Tôi có muốn, tôi đã

khám cho người bị thương. Nhưng tôi xem là tình trạng vô vọng. Nạn nhân
đã hấp hối.

Thầy lang thấy mắt Ma-rư-sia chợt mở to và khuôn mặt cô đột nhiên

tái nhợt.

- Hoàn toàn không phải, - ông phản bác. - Không hề có một nguy hiểm

nào hết.

Bác sĩ phẫn nộ đến nỗi máu dồn hết lên đầu.

- Sao lại thế được?! Thế khi ấy chính mồm ông nói sao?

- Tôi không hề nói gì hết.

- Đó là một sự dối trá.

Thầy lang im lặng.

- Không quan trọng, - cảnh sát xen vào. - Dù thế này hay thế khác, ông

Kô-si-ba ạ, ông vẫn phải chịu trách nhiệm về việc đó. Mặc dù tôi cũng phải