THẦY LANG - Trang 73

- Thì hẳn rồi, - ông Rô-ma-nhi-uc thừa nhận.

- Tôi có nghĩ, thằng bé Ni-nit-ka nhà bác có thể làm việc ấy chăng.

- Sao không?

- Nào, thế thì sao?

- Sao cái gì?

- Nào, thì việc thằng Ni-nit-ka ấy?

- À, để nó đến chỗ ông làm phải không?

- Ừ.

Ông Rô-ma-nhi-uc gãi đầu, trong đôi mắt bạc màu nhỏ bé của ông

thoáng lên niềm vui. Song ông cũng vẫn nói bằng giọng dửng dưng.

- Thằng bé khỏe đấy...

- Vậy thì ơn Chúa, - lão Prô-cốp vội lẩm bẩm nhu thể sợ ông Rô-ma-

nhi-uc chợt nảy ra ý định hỏi thăm sức khỏe thằng Va-sin nhà lão chăng, -
Có điều nó phải đến đúng thứ sáu tuần tới, vì thứ sáu thằng Ka-zi-uc phải
đi rồi.

- May mà ông nói, người anh em ạ, vì hiện nó không có nhà. Nó đang

đi Ô-smi-an.

- Tìm việc à?

- Đúng vậy.

- Nhưng nó sẽ về chứ?

- Sao lại không về? Chốc nữa, tới Ra-đô-li-xki tôi sẽ gửi bưu thiếp cho

nó.

- Vậy thì hay lắm. Để sao cho thứ sáu...

- Tôi hiểu rồi.

- Bây giờ công việc nhiều, tôi không kham nổi nếu thiếu người làm, -

ông Prô-cốp nói thêm.