THẦY LANG - Trang 82

Sau món súp củ cải đỏ đến món thịt lợn ninh nhừ, thái to bằng nắm tay

một, béo và mềm mụp.

- Ôn-ga! - mẹ A-ga-ta sốt ruột quay mắng người phụ nữ thứ hai: cắt

bánh mì cho em kìa! Mày không thấy à?

Ôn-ga mảnh mai và lanh lẹ, với ngay ổ bánh mì, nhấc lên nhẹ nhàng,

tựa vào người mình và khéo léo cắt thành những lát dài mỏng, bằng nhau.

- Bánh cho con nữa, mẹ ạ, cô thiếu nữ tên là Na-tan-ka nhắc.

- Và đừng quên bánh cho khách, ông lão Prô-cốp lầm bầm.

Ông ta liếc nhìn khách và đặt trước mặt ông một lát bánh cắt khéo như

thế.

- Cảm ơn, - ông bảo, - còn cô tươi cười gật đầu

- Không có gì ạ. Bác từ xa đến à?

- Từ xa lắm, từ Ka-lis kia.

- Thế bác đã ở Vin-nô rồi nhỉ?

- Vâng, đã!...

- Thế bác đã được thấy cổng thành Ô-xtra

[24]

chưa?

- Đã được thấy rồi. Ở đó có bức tranh Đức Mẹ, một bức tranh thật

tuyệt vời.

Ông lão Prô-cốp liếc nhìn con trai rồi lại cụp mắt xuống.

- Ai chẳng biết chuyện ấy, ông lầm bầm.

- Thế bác đã tận mắt thấy các phép lạ bao giờ chưa? Va-sin hỏi.

- Thấy thì tôi chưa thấy nhưng đã nghe người ta kể. Đủ các phép

nhiệm màu.

- Vậy xin bác thử kể một chuyện đi.

- Tôi thì quả thực không rành những chuyện ấy - người khách do dự,

nhưng những gì được nghe người ta kể thì tôi cũng có thể thuật lại đôi điều.