Ánh trăng sáng trong xen lẫn với đèn đường vàng nhạt xung quanh
chiếu rọi trên người, tôn lên vẻ mông lung mập mờ.
Trần Thần đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn Bùi Tri Lễ.
Cho đến khi cô lấy lại tinh thần mới ý thức được hành động của mình
bất ổn bao nhiêu, cô lập tức nói: “Em xin lỗi.”
Bùi Tri Lễ đột nhiên nở nụ cười, anh nói: “Em xin lỗi cái gì?”
Trần Thần bị anh hỏi lại chợt sửng sốt, là muốn nói xin lỗi đáy lòng cô
ước ao anh rất lâu rồi chăng? Có điều cuối cùng cô chỉ quay đầu sang chỗ
khác.
“Đi thôi.” Bùi Tri Lễ lên tiếng.
Trần Thần sửng sốt, theo bản năng hỏi: “Đi đâu ạ?”
Bùi Tri Lễ đáp: “Đưa em về nhà. Hay là giờ này em còn chưa muốn về
nhà sao?”
Trần Thần lập tức xua tay nói: “Không cần, em có thể tự về nhà
được.”
Bùi Tri Lễ nhìn cô, khẽ cười nói: “Em cho rằng lúc này anh nên trơ
mắt nhìn em dùng cái chân này đạp xe trở về ư?”
Ánh mắt anh nhìn sang chân Trần Thần.
Bởi vì ngã mạnh, trên quần bò đã thấm máu, e rằng chân đã bị trầy da.
Nói xong, anh trực tiếp đẩy xe đạp của cô đi tới cửa tiệm bánh mì đối
diện đã đóng cửa, có một chiếc xe việt dã đỗ tại đó. Anh trực tiếp bỏ xe vào
cốp xe sau, gắng gượng đóng lại.