Lúc đó là mười giờ mười lăm tối.
Một người phụ nữ nghe máy.
“Có anh Constant ở đó không?” Tom hỏi. “Hoặc anh Banbury cũng
được?”
“Hiện giờ cả hai người họ đều ra ngoài rồi. Xin hỏi ai gọi đấy?”
“Robert - Robert Mackay.” Không có phản ứng vì Tom chưa báo tên
mới của anh cho Jeff. Tom biết rằng Jeff và Ed hẳn phải để lại ai đó đợi
trong studio chờ Tom Ripley, một người là đồng minh của họ. “Có phải
Cynthia đấy không?”
“Đúng… thế,” giọng khá cao đáp lại.
Tom quyết định mạo hiểm. “Tom đây,” anh nói. “Khi nào thì Jeff quay
lại?”
“Ôi, Tom! Tôi đã không dám chắc đó là anh. Họ hẹn sẽ quay lại sau
nửa tiếng nữa. Anh có thể đến đây không?”
Tom bắt tắc-xi tới studio Wood ở St. John.
Cynthia Gradnor mở cửa. “Tom à… xin chào.”
Tom gần như đã quên cô ta trông như thế nào: chiều cao trung bình,
mái tóc nâu suôn thẳng dài tới vai, đôi mắt xám khá to. Giờ cô ta có vẻ gày
hơn anh nhớ. Và cô ta đã gần ba mươi. Cô ta trông có vẻ bồn chồn.
“Anh đã gặp Bernard à?”
“Phải, nhưng tôi không biết anh ta đi đâu.” Tom mỉm cười. Anh cho
rằng Jeff (và cả Ed) đã nghe lời anh và không kể cho ai nghe về nỗ lực kết
liễu tính mạng anh của Bernard. “Chắc anh ta vẫn ở Paris.”
“Ngồi xuống đi nào, Tom! Tôi có thể lấy đồ uống gì cho anh đây?”
Tom mỉm cười và giơ ra món mà anh đã mua được ở sân bay Athens.
Rượu scotch White Horse. Cynthia khá thân thiện - bề ngoài là vậy. Tom
thấy mừng.
“Bernard lúc nào cũng rầu rĩ khi triển lãm diễn ra,” Cynthia nói, pha
đồ uống. “Đấy là tôi nghe nói vậy. Dạo này tôi không thường gặp anh ấy