- Nhưng ta chỉ có duy nhất nữ nhi này, không thể chia làm hai nửa gả
cho 2 người các ngươi đươc.
A Ngốc thản nhiên nói:
- Không sao, chúng ta sẽ thi đấu một trận, ai thắng Lan Dĩnh sẽ theo
người đó.
Tù trưởng ngẩn người, nói:
- Thi cái gì?
A Ngốc nhìn Côn Bằng một chút, nói:
- Thi đấu vật đi.
Hắn vừa dứt lời, Á Liễn Tộc nhân nhất thờil lại xôn xao, ai cũng không
nghĩ tới A Ngốc lại đưa ra thỉnh cầu này, dù sao Côn Bằng cũng vừa đoạt
được quán quân cuộc thi đấu vật.
Côn Bằng trong mắt hung quang chợt hiện, mặc dù hôm nay thi đấu
khiến hắn tiêu hao khá nhiều thể lực, nhưng một chút nghỉ ngơi khi nãy đã
làm hắn khôi phục không sai biệt lắm, nghe vậy liền gật đầu:
- Tốt lắm, cho ta lãnh giáo một chút bản lĩnh của ngoại tộc nhân ngươi.
Nói xong, hắn cởi áo ngoài, lộ ra tinh xích trên thân đứng trước mặt A
Ngốc, hàn quang lóe ra, tức giận tràn ngập toàn thân.
Tù trưởng kéo nữ nhi sang một bên, Á Liễn Tộc nhân xung quanh đều
hò hét vang dội, trợ uy cho 2 người trong sân. A Ngốc nói:
- Ngươi hôm nay tỷ thí nguyên một ngày, tiêu hao rất nhiều thể lực, ta
cũng không muốn chiếm tiện nghi của ngươi, như vậy đi, ta không dụng
tay, chỉ cần ngươi có thể khiến ta ngã sấp xuống, là ngươi thắng.
Côn Bằng thất thanh:
- Cái gì? Ngươi không dụng tay? Ngươi cũng quá xem thường ta đấy!
Vì nữ nhân mình yêu mến, hắn cũng không tranh cãi nhiều, hét lớn một
tiếng, hướng A Ngốc đánh tới. A Ngốc cũng không né tránh, tùy ý để Côn
Bằng nắm được bả vai mình, Côn Bằng trong lòng vui vẻ, chân phải mãnh
mẽ ngáng chân A Ngốc, song chưởng dùng sức đem hắn văng ra ngoài.
Mặc dù hắn khí lực rất lớn, nhưng hạ bàn A Ngốc so với hắn còn muốn
trầm ổn hơn. Lúc đầu, cho dù là sóng biển không ngừng đánh sâu vào, cũng
rất khó đánh ngã A Ngốc, huống chi là loại lực lượng này.