THỜI GIAN ĐỂ SỐNG VÀ THỜI GIAN ĐỂ CHẾT - Trang 253

- Hồi xế anh có những ý tưởng thực tế hơn.

- Những ý tưởng về tiền phụ cấp và cho vay của những cặp vợ chồng

mới.

- Thì cũng vậy, chỉ khác có danh từ.

Nàng lẩm bẩm nói một câu y không hiểu nghĩa:

- Danh từ quan trọng lắm, ít ra đối với những việc thuộc loại ấy.

- Anh mất thói quen dùng danh từ rồi, nhưng rồi anh sẽ học lại. Để cho

anh một thời gian.

- Thời gian? Chúng ta không có nhiều thời giờ.

- Phải. Hôm qua chúng ta thấy có nhiều thì giờ và hôm nay chúng ta lại

tiếc thời giờ ngày hôm nay.

Y nói rồi im bặt. Elisabeth đặt đầu lên cánh tay y, mớ tóc tạo một vùng

tối trên gối trắng, hạt mưa làm lấp loáng bóng tốì trên mặt nàng.

- Anh muốn lấy em, nhưng anh có biết đích xác rằng anh yêu em không?

- Làm sao chúng ta biết được? Phải cùng sống với nhau mới biết được

điều ấy chứ!

- Hẳn là thế. Nhưng tại sao anh lại muốn lấy em?

- Bởi vì anh không quan niệm đời sống nào khác hơn đời sống với em.

Elisabeth yên lặng một lát rồi hỏi:

- Anh có cho rằng cái gì xảy ra với em có thể xảy ra với người khác

không?