Nhưng nguyên nhân mọi chuyện không phải đều do bọn chúng sao,
bằng không việc gì Vân Khinh phải bỏ đi, bây giờ khuyên cô trở về không
được, ngược lại còn làm cho cô hoài nghi y, cũng như quyết tâm vĩnh viễn
cắt đứt mối quan hệ với Đinh gia. Hạng người như vậy giữ lại cũng chẳng
có tác dụng gì, phế được thì cứ phế đi. Độc Cô Tuyệt không phế, có lẽ y
cũng sẽ phế bỏ bọn chúng.
Bởi vậy, Tề Chi Khiêm vô cùng lạnh nhạt đứng một bên, coi những kẻ
bị đánh kia chẳng phải người của mình.
Tiếng kêu thảm thiết truyền ra rất xa, quanh quẩn khắp cung điện.
Vân Khinh đang đi qua hàng dương liễu bên hồ, không khỏi dừng bước,
quay đầu nhìn lại.
“Vân cô nương, làm sao vậy?” Bởi vì hai người còn chưa thành hôn,
trước mặt người ngoài bọn họ xưng hô với Vân Khinh là Dực vương phi,
nhưng đó chỉ là để ứng phó với kẻ thù mà thôi. Bây giờ chỉ có người một
nhà thì lại xưng là Vân cô nương.
“Hình như có tiếng kêu rất thảm thiết.” Vân Khinh hơi nhíu mày nói.
Lúc này, Sở Vân mỉm cười nói: “Nào có đâu, e là hôm nay cô nương
mệt nhọc quá độ nên nghe nhầm rồi, tại hạ có nghe thấy gì đâu.” Dứt lời, y
khẽ cười rồi nói tiếp: “Đi nhanh thôi, nếu Vương gia trở về mà thấy cô
nương còn chưa trở về, nhất định tại hạ sẽ bị mắng.”
Vân Khinh tập trung nghe lại một lần nữa thì không nghe thấy thanh âm
gì, cô nghĩ rằng có lẽ mình nghe nhầm thật, Độc Cô Tuyệt đã đồng ý với cô
không giết bọn họ, tất nhiên sẽ không khiến bọn họ khó xử, cô khẽ gật đầu:
“Ừ.”
Vừa dứt lời, hai người còn chưa kịp bước đi, Điêu nhi đang ngủ lăn
quay trong tay áo Vân Khinh sau khi hít no khí độc, đột nhiên phóng ra
ngoài, nhảy nhảy lên vai Vân Khinh, cào cào vai cô, kéo cô về phía Tây
Nam kêu xèo xèo ầm ĩ.
Vân Khinh và Sở Vân vừa nghe thấy chợt biến sắc. Lúc gặp bầy ong bắp
cày ở dãy núi Phỉ Thúy, Điêu nhi cũng kêu như vậy. Điêu nhi trời sinh vốn
vô cùng nhạy cảm với nguy hiểm.