THÚ PHI - Trang 602

Lập tức, Vân Khinh vung tay lên, Phượng Ngâm Tiêu Vĩ bên hông được

cô cầm trong tay. Cùng lúc này, từ hướng Tây Nam tối đen như mực có một
bóng người phóng tới như sao băng, ăn mặc hỗn độn, cả người chật vật
nhưng toàn thân lại tràn ngập sát khí, tay cầm trường kiếm, đánh về phía
Vân Khinh vô cùng nhanh và mãnh liệt, kẻ đó đương nhiên là Thiết Báo.

Thấy Thiết Báo vừa nhanh vừa mạnh giống hệt loài báo, chỉ chuyển

động trong chớp mắt đã gần như bổ nhào trước mặt Vân Khinh. Tốc độ ấy
cho dù là Độc Cô Tuyệt có lẽ cũng còn kém hơn một bậc, chẳng hề tương
xứng với tướng mạo âm trầm, thâm hiểm của y chút nào, vừa nhanh như
gió, vừa lợi hại như kiếm.

Nếu không có Điêu nhi cảnh báo thì với khoảng cách như vậy, tốc độ

như vậy, có lẽ Vân Khinh sẽ không bao giờ phản ứng kịp. Phải biết trong 3
tướng của hoàng tuyền thiết vệ thì Thiết Báo giỏi mưu, đồng thời cũng rất
giỏi khinh công, chỉ có võ công không được tốt lắm, nhưng khinh công gần
như là bậc nhất võ lâm.

Nhưng mà, bây giờ Phượng Ngâm Tiêu Vĩ đã nằm trên tay Vân Khinh,

trong khoảnh khắc chỉ nghe thấy tinh một tiếng, bảy âm chồng lên nhau tạo
thành âm nhận, tốc độ nhanh như gió chống lại Thiết Báo đang cố sức đánh
tới.

Tinh, tinh tinh! Ba tiếng đàn trong vắt liên tục vang lên, ba lần bảy âm

chồng lên nhau phát ra sau đó đánh thẳng tới Thiết Báo.

Sở Vân che chắn trước người Vân Khinh theo bản năng, cả người lạnh

lùng, thâm trầm đối mặt với Thiết Báo đang bay lại, cũng không biết y chỉ
là thân thư sinh, chống lại kẻ làm tướng hung bạo như vậy, có thể sử dụng
gì được nữa.

Bang, bang, bang! Ba tiếng trầm đục vang lên, thanh trường kiếm trong

tay Thiết Báo bị cắt thành từng mảnh nhỏ trong nháy mắt. Đùi, ngực và vai
của y đồng loạt bị Vân Khinh đánh trúng, miệng phun một ngụm máu đỏ
tươi, làm nhiễm đỏ đám cỏ xanh trước mặt.

Vân Khinh thấy vậy, năm ngón tay của cô lại lướt qua mặt đàn định thừa

thắng xông lên, không ngờ phía sau Thiết Báo chợt vang lên một tiếng
“vút” xé gió. Một mũi tên nhọn chếch từ hướng Tây Nam phóng đến như