THÚ PHI - Trang 716

khí vô hình. Giống như luồng kiếm khí trong cảnh giới cao nhất của kiếm
thuật, hệt như thật sự đánh về phía Mộ Ải đứng ở đối diện.

Ánh mắt Mộ Ải hiện rõ sự say mê, thích thú nhưng nét mặt lại vô cùng

thận trọng. Thanh roi mềm đen sì trong tay nhanh chóng xoay tròn một cái,
điệu vũ tung bay của những thanh roi bao trọn cả người y. Mộ Ải nghiêng
người một cái, hai chân đạp mạnh trên mặt đất nhanh như cắt, bắn ra ngoài
như một mũi tên, quả nhiên là không dám đối đầu với đòn phản công này
của Phi Lâm.

Ầm, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, tảng đá kiên cố mà Mộ Ải vừa

đứng trên đó vỡ toang ra, toàn bộ tảng đá và ngay cả rễ cây cũng bị âm
nhận vô hình đánh vỡ vụn thành mảnh nhỏ, bắn khắp nơi trong không
trung. Mà bốn mươi chín âm chồng kia vẫn chưa kết thúc, bắn thẳng về
rừng cây cách đó không xa. Chỉ nghe thấy tiếng ma sát vang lên, một vùng
cây cối bị khuấy động tan tác, từng ngọn từng ngọn cây ngã rạp xuống.

Trận thế như thế thật đáng sợ, Vân Khinh bị kích động, cảnh giới cao

nhất của âm công là bốn mươi chín âm chồng nhau, quả nhiên lợi hại. Cô
không cần nhìn cũng biết, tảng đá bị đánh nát vụn kia và vùng cây cối bị
đốn ngã đó, tuyệt đối là bốn mươi chín khối, không nhiều hơn cũng không
ít hơn một mảnh.

“Quả nhiên có tiến bộ.” Mộ Ải quay đầu nhìn đòn tấn công vô cùng hiệu

quả của Phi Lâm, khẽ nhướn mày, vẻ mặt phấn khích vừa nói vừa quất một
roi về phía Phi Lâm rồi vọt đi.

“Thiếu gia thật bất công quá đi, con theo người mười mấy năm, vì sao

không dạy con, lại dạy tiểu sư muội, thiếu gia bất công, bất công quá.” Tiểu
Tả đứng bên cạnh trừng mắt đầy ấm ức, quay đầu nhìn Vân Khinh.

Tiểu Hữu thấy vậy đập vào đầu Tiểu Tả một cái, gào to lên nói: “Ngươi

có công lực như vậy không?”

Tiểu Tả nghe vậy lập tức im lặng, căm giận đạp một cước trên chân Tiểu

Hữu cho hả giận rồi gào lại: “Ta không có, không có đó, thì sao, chẳng lẽ
ngươi có?”

Tiểu Hữu nhìn Tiểu Tả đầy khinh bỉ, đá lại một cái rồi nói: “Ta không

ấm ức chuyện này.” Cậu không có công lực đó nên chẳng nghĩ đến chuyện