THÚ PHI - Trang 827

Tề Chi Khiêm nghe vậy lắc đầu nói: “Sẽ không đâu, nếu ta đoán không

lầm, ngày mai tự nhiên chúng nó sẽ tản đi, rốt cuộc Vân Khinh không phải
loại người có tâm địa tàn nhẫn.”

Với cuộc mai phục y vừa rồi, y đã nhìn ra được, Vân Khinh rốt cuộc

cũng không đủ nhẫn tâm, tính tình nhân hậu là ưu điểm, nhưng có đôi khi
nó cũng sẽ là khuyết điểm trí mạng.

Huyền Tri nghe Tề Chi Khiêm nói như vậy, không nén lòng được mà

thở phào nhẹ nhỏm, thái tử đã nói như vậy thì nhất định sẽ là vậy, luận đến
mưu lược, thái tử bọn họ không phải là hạng người hời hợt.

Bóng đêm đã bao phủ cả bầu trời, Tề Chi Khiêm ngẩng đầu nhìn bầu

không trung thăm thẳm, khẽ thở dài, giống như lẩm bẩm một mình nói:
“Nàng đã thích hắn như vậy, thì ta nhất định phải giết hắn.” Giọng nói rất
nhỏ có lẽ ngay cả chính hắn cũng không thể nghe thấy, lời nói ấy bị một
trận gió bắc cuốn qua, cuối cùng chẳng còn lưu lại một chút gì.

Đêm càng lúc càng khuya, khoảng cách giữa thời tiết cuối thu và đầu

đông thật sự quá ngắn ngủi, gió bắc lạnh lẽo thổi qua mãnh liệt, đến độ
không thể phân biệt được đây là cuối mùa thu hay là đầu mùa đông nữa.

“Sáu nước diệt Tần, sao có thể chứ?” Lúc này trong chính điện của Tần

vương cung, những vị đại thần được truyền đến từ các phủ đệ vào lúc tối đã
đứng chật cứng. Lúc này mọi người nghe Sở Vân tuyên bố tin tức mới nhất,
ai nấy đều khiếp sợ khôn nguôi.

“Trời ạ! Bọn chúng lại dám tấn công Tần quốc ta……”
“Bây giờ phải làm sao đây? Sáu nước tấn công Đại Tần ta, chúng ta

phải……”

“Bệ hạ, bệ hạ đang ở đâu……”
“Tin tình báo này là thật hay là giả?”
Trong phút chốc, toàn bộ đại điện vang lên tiếng nhao nhao bàn bạc, các

đại thần bị tin tức bất ngờ ập đến đả kích mạnh, dường như đã quên hết cả
chừng mực, cãi nhau ầm ĩ như một đám người trên phố xá sầm uất.

“Yên lặng!” Sở Vân đứng trước ngai vàng trên cao, hét lớn một tiếng,

trong chính điện vương cung thật trang nghiêm vang vọng lại từng đợt hồi