THƯƠNG HẢI - Trang 1742

biển, ngày ngày rảnh rỗi, đã sáng chế ra Chu Lưu bát kình, đưa chúng vào
thành một thể, tự chúng có linh hoạt. Khi đó, nếu lấy khí làm kiếm, sẽ vượt
"lấy kiếm làm hữu hình" thật xa, đi đến tận cùng của cái ý "Người Kiếm
hợp nhất", nhưng vào thời điểm này, không thể gọi "Người Kiếm" mà là
"Ngươi Khí" hợp nhất!

Nhưng cái gọi Lục Hư, chính là bao gồm trên dưới bốn chiều hư không

của vạn vật (không gian ba chiều cộng thời gian), bên ngoài cơ thể và nội
thể máu thịt. Ngộ được đến tầng thứ nhất này, Chu Lưu Lục Hư công của
Cốc Chẩn coi như đã qua được một bước tiểu thành rồi.

Tuy tiểu thành, nhưng khắp thiên hạ, không mấy người có thể làm đối

thủ của gã. Địch Hy xem ra, đang đối đầu một người là Cốc Chẩn, kỳ thực
hắn đang đối địch với một người và một lộ khí kình. Cốc Chẩn tâm ngự
khí, khí ngự nhân, Chu Lưu bát kình như một thực thể bên ngoài hoà nhập
toàn bộ vào gã, vừa chịu sai khiến, vừa chủ động biến hoá, Nhân và Khí
cùng điều động, kình khí thúc đẩy chân khí, ở tầng thứ nhất, Cốc Chẩn đạt
một mức khí lực, cứ xoay chuyển biến hoá như vậy, đến tầng thứ mười, khí
lực gã đã tăng lên gấp mười lần.

Huy động một lượt hai ống tay áo, mù trời mù đất, Địch Hy quyết lòng

cầu thắng, thân pháp mỗi lúc một nhanh, bóng người trùng điệp, cuối cùng
lẫn vào thành một đạo hào quang mầu đỏ và hoàng kim, quét ngang trời,
ngập đất, mái tóc dài của hắn bay phấp phới, phiêu lãng như thần tỉên, nhất
cử nhất động không giấu vẻ vô ưu tiêu sái,