THƯƠNG HẢI - Trang 231

Chu Tổ Mô gan dạ tăng lên một chút, cao giọng nói: “Nếu như ngươi

không câu kết với Oa khấu, tại sao lại đến đây? Có phải là Long Kỳ kêu
ngươi đến? Y muốn nuốt cả hàng lẫn tiền?”.

Địch Hy cười nói: “Ngươi cũng không ngốc. Chỉ là cũng không tính là

câu kết. Long Kỳ vốn là một con cờ ta bày ở dongda, tiền vốn y làm buôn
bán là do ta đưa cho y, tiền kiếm được một nửa cũng là của ta. Những năm
gần đây, súng Điểu làm khổ tên què họ Trầm, đều là do ta kêu Long Kỳ
mua lấy. Tên què họ Trầm không thẹn là Thiên bộ chi chủ, quỷ kế đa đoan,
lại để tên gian thương lưu manh nhà ngươi giả mạo thành hải tặc, lén lúc
đến Đông Doanh mua súng Điểu. Chỉ tiếc là, tâm tính của y quá cao, muốn
một lần mua đủ nghìn súng Điểu, do đó tìm đi tìm lại, lại tìm đến chỗ của
Long Kỳ. Ha ha, cũng được, khó mà được tên què họ Trầm không tiếc tiền,
giúp ta thu mua súng Điểu, Địch Hy nếu như không vui lòng thu nhận, há
không cô phụ ý tốt của y”.

Chúng nhân không ai không biến sắc. Chu Tổ Mô nghiêm giọng quát:

“Mọi người sát cánh lên”. Đám hải khách cầm lấy binh khí, chực động thủ,
chợt thấy thân hình của Địch Hy ly tán, biến hoá kỳ ảo thành mười mấy đạo
thân ảnh, trùng trùng điệp điệp, hình dáng giống như kim long vẫy đuôi,
lướt qua chỗ đó, chỉ nghe tiếng leng keng không dứt, đao kiếm của ba tên
hải khách rớt xuống đất, hai mắt trợn ngược, trên trán hiện ra một lổ thủng
nhỏ, máu tươi chảy như trút.

Một tiếng cười nhẹ, huyễn ảnh đó tan ra rồi tụ lại, hợp thành một người,

Địch Hy tay cầm đèn lồng, đứng nguyên tại chỗ cũ, khí độ an nhàn thoải
mái.

Chu Tổ Mô thất thanh kêu: “Long độn?”.

Địch Hy cười nói: “Không thẹn là tiểu tốt của Thiên bộ, khá có kiến

thức”. Y cười nói vui vẻ, ánh sáng rực rỡ của đôi mắt phụng lưu chuyển,

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.