Ngu Chiếu nhìn ông ta, vô cùng nghi hoặc, bỗng cười nói:
- Sư huynh đã có lòng tốt như vậy, Ngu mỗ xin cáo từ.
Vừa định bước đi, Cốc Chẩn lại nói:
- Ngu huynh, Cốc Chẩn còn có một việc cầu xin.
Ngu Chiếu nói:
- Việc gì?
Cốc Chẩn nói:
- Trầm qua tử với ta có thù hận, bằng hữu của ta lưu lại bên cạnh lão
nhất định bị hại, Ngu huynh nếu có thể đem y cùng đi, Cốc Chẩn cảm kích
vô cùng.
Ngu Chiếu cười nói:
- Đương nhiên là như vậy. Y là một hảo hán tử, không thể để người
khác làm nhục.
Nói xong không chờ Trầm Chu Hư đáp ứng đã tay trái kéo Cốc Chẩn,
tay phải kéo Lục Tiệm như một trận gió chạy xuống lầu, ven theo bờ hồ đi
một lúc xa khỏi Ngâm Phong các mới bỏ hai người ra, tự ngồi xuống một
khối đá ven hồ, lông mày nhíu chặt.
Cốc Chẩn ngạc nhiên nói:
- Không uống rượu sao?
Ngu Chiếu lắc đầu nói:
- Hôm nay gặp họa rồi.