TÔMẾCH VÀ THỦ LĨNH TIA CHỚP ĐEN - Trang 30

- Thì người anh dính đầy máu, anh mất cả áo sơ mi, toạc cả quần và

rách cả mũ. Ôi, em biết chứ? - cô bé đáp.

- Em chỉ nói nhảm, đúng như chú thuỷ thủ trưởng vừa mới nói lúc nãy

ấy. - Tô-mếch nói.

- Thế là anh nghe trộm nhé. Như thế chẳng đẹp chút nào cả. - cô bé bất

bình.

- Chỉ do tình tình cờ thôi. - Tô-mếch nói cho cô bé yên lòng. - Chỉ vì

anh không thể ra mắt mẹ em với bộ dạng thế này, thêm nữa, anh cũng
không muốn sê-ríp A-lan trông thấy anh.

- Ồ, về chuyện đó thì anh có thể yên tâm. Chú ấy phóng ngựa đi ngay

từ sáng sớm tinh mơ, đến giờ chưa về. Ở nhà chỉ có chúng em thôi. Chắc
chắn chú ấy không thể trông thấy anh được.

- Thế thì… hay lắm. Em đã hứa là em sẽ im như hòn đất, liệu bây giờ

em có thể làm giúp anh một việc được không?

- Em sẽ làm ngay, nhưng trước hãy nói cho em biết xem có phải chú

thuỷ thủ trưởng Nô-vi-xki cố ý phịa thêm hay không, chú ấy nói là anh
không thể quên em, cứ viết thư cho em suốt, đúng không ?

Tô-mếch đỏ bừng mặt, song bị dồn đến chân tường cậu đành nghĩ

cách trả lời. Cậu hỏi lại:

- Thế em có hay nhận được thư của anh không đã nào ?

- Có, em rất hay nhận được. - cô bé thừa nhận.

- Đấy, em thấy chưa, chú thuỷ thủ trưởng đã nói sự thật.

- Thì đúng rồi, nhưng em muốn biết là anh có thường nghĩ đến em

không cơ ?

- Liệu anh có thể viết thư cho em mà không hề nghĩ gì đến em hay

không ?

- Ừ nhỉ ! Em quả là ngốc nghếch!